Chương 1221: Khai trương
Phải một lúc lâu sau, nỗi kích động của Lưu Thăng và Tư Mậu mới tạm thời lắng xuống.
Ban đầu Phong Minh khá lo lắng cho tình cảnh của hai huynh đệ này khi phải làm người nuôi ong cho tộc Hùng, nhưng sau khi gặp được bọn họ, y hoài nghi mình đã lo thừa rồi.
Nào phải chịu khổ gì đâu, rõ ràng là đi hưởng phúc thì có.
Tu sĩ tộc Hùng không quấy rầy bọn họ ôn lại chuyện cũ, nhường không gian cho mấy người tự mình trò chuyện.
Sau đó, qua lời kể của hai huynh đệ, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc mới biết được tình hình của bọn họ sau khi đến Trung Tiên Vực, cũng như cuộc sống khi làm người nuôi ong cho tộc Hùng.
Năm đó sau khi hai huynh đệ đến được nơi này, vì bị tu vi hạn chế, bọn họ phải tốn không ít công sức mới tìm được Thú Thành, cũng chịu không ít khổ sở.
Nhưng may mà đều lần lượt vượt qua được hết, nào ngờ sau khi vào Thú Thành lại bị tộc Hùng để mắt tới.
Từ đó về sau, bọn họ bị giữ lại nuôi ong cho tộc Hùng.
Nhắc tới quãng thời gian nuôi ong này, Lưu Tiểu Thăng vô cùng nổi nóng, còn Tư Mậu thì hết sức bất đắc dĩ.
Lưu Tiểu Thăng: “Cả ngày bên tai ong vo ve không ngừng, ta thề, sau này không bao giờ nuôi một con ong nào nữa, nuôi nữa thì ta không mang họ Lưu nữa.”
Phong Minh cười hỏi: “Vậy đổi sang họ Tư à?”
Lưu Tiểu Thăng nổ tung: “Lại càng không thể mang họ Tư được!”
Tư Mậu thì bất đắc dĩ nói: “Ngoài việc suốt ngày phải tiếp xúc với ong, không có quá nhiều thời gian dành cho tu luyện, thì những thứ khác cũng tạm ổn, đãi ngộ khi ở tộc Hùng cũng không tính là tệ.”
Lưu Tiểu Thăng không vui: “Chỉ cung cấp chút đồ ăn thức uống là thỏa mãn rồi sao? Chúng ta căn bản không có thời gian rảnh để tu luyện nâng cao bản thân, còn phải đối mặt với sự uy hiếp của nhiều loài ong khác nhau, may mà bọn gấu không tìm loài ong nào quá nguy hiểm đến mức đốt chết chúng ta ngay. Các ngươi có tin được không, trong khoảng thời gian này số loài ong mà chúng ta tiếp xúc đã lên tới sáu mươi bảy loại rồi đấy.”
Phong Minh vỗ vai Lưu Tiểu Thăng đầy thông cảm, khó trách khi thấy mình và Bạch Kiều Mặc lại kích động như vậy, suýt nữa nước mắt lưng tròng, đó là vì cuối cùng đã thoát khỏi bể khổ đây mà.
Mặc dù trong khoảng thời gian này hai huynh đệ được tộc Hùng nuôi cho bóng loáng mỡ màng, nhưng chỉ có thể nói, làm người nuôi ong cho tộc Hùng thật sự không dễ chịu chút nào.
Không nói tới chuyện không có thời gian tu luyện cho riêng mình, còn phải tiếp xúc với đủ loại ong khác nhau.
Đám ong đó không phải đều an toàn đâu, chúng cũng mang đến cho hai huynh đệ đủ thứ nguy hiểm.
Phong Minh nói: “Bọn ta cũng suýt bị tộc Hùng lừa đi nuôi ong cho bọn chúng.”
Tư Mậu giật giật khóe miệng, đem Phong Minh lừa đi làm người nuôi ong, tộc Hùng đúng là dùng ngọc quý vào việc tầm thường rồi.
Lưu Tiểu Thăng thì tức tối nói: “Bọn gấu đó chỉ biết làm bừa, giống như nuôi ong vậy, ngay cả ong độc cũng mang về nuôi, nói là muốn nếm thử mật ong độc, sao không độc chết bọn chúng đi.”
Phong Minh nghe ra rồi, Lưu Tiểu Thăng oán khí với tộc Hùng ngập trời, đáng tiếc thực lực không cho phép, quãng thời gian này sống quá đỗi uất ức.
Tư Mậu hỏi: “Vậy hai vị đạo hữu đã phải trả cái giá gì, tộc Hùng mới chịu trả tự do cho chúng ta?”
Không có sự đồng ý của tộc Hùng, huynh đệ bọn họ sao có thể ra khỏi tộc địa của tộc Hùng được.
Bọn họ đã nghĩ phải chịu đựng rất lâu mới có thể đợi được Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đến, mà sau khi đến Trung Tiên Vực, chưa chắc hai người đã biết bọn họ rơi vào tay tộc Hùng, khi ấy thật sự là không thấy được ngày ra.
Nào ngờ niềm vui đến nhanh như vậy, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đã đến Trung Tiên Vực sớm như thế.
Phong Minh xua tay nói: “Cũng không có gì, chỉ là đưa cho tộc Hùng một vò mật ong Tử Tinh, đúng rồi, Ong Chúa, ra chào Lưu Tiểu Thăng bọn họ đi.”
Ong Chúa từ trong mái tóc Phong Minh chui ra, vỗ cánh vo ve chào Lưu Tiểu Thăng và Tư Mậu, đúng vậy, chính là mật ong của nó đổi lấy tự do cho cặp huynh đệ xui xẻo này.
Thoạt thấy Tử Tinh Phong Vương, nghe thấy tiếng vo ve đó, da đầu Lưu Tiểu Thăng và Tư Mậu như muốn nổ tung ra.
Nhưng may mà bọn họ nhanh chóng phản ứng lại, đây là ong Tử Tinh do chính Phong Minh nuôi, chứ không phải đám ong của tộc Hùng nuôi, nên mới cố gắng lấy lại bình tĩnh nói lời cảm tạ Ong Chúa.
Chỉ bằng một vò mật ong của con Ong Chúa này mà đổi được tự do cho bọn họ, có thể thấy lai lịch của con Ong Chúa này không nhỏ, mật ong ủ ra có phẩm chất cực cao.
Lưu Tiểu Thăng nhắc nhở: “Các ngươi nhất định đừng để tộc Hùng biết sự tồn tại của con Ong Chúa này, nếu không tộc Hùng chắc chắn sẽ lật lọng không cho chúng ta rời khỏi đây, tộc Hùng vì thỏa mãn khẩu vị của mình, xưa nay nổi tiếng là không biết xấu hổ giữa các tộc.”
Lưu Tiểu Thăng tự thấy da mặt mình đủ dày rồi, đây là kỹ năng được rèn luyện từ trước khi mưu sinh, nhưng sau khi chứng kiến sự không biết xấu hổ của tộc Hùng, hắn tự nhận mình chỉ có thể cam bái hạ phong.
Phong Minh vỗ vỗ Ong Chúa nói: “Yên tâm, trong thời gian này ta sẽ không cho Ong Chúa ra ngoài đâu.”
Vì thấy Lưu Tiểu Thăng và Tư Mậu quá đỗi đáng thương, Ong Chúa còn tặng mỗi người bọn họ một vò mật ong.
Điều này khiến ánh mắt hai huynh đệ nhìn Ong Chúa như nhìn thiên sứ vậy, Tử Tinh Phong Vương hoàn toàn khác với đám ong bọn họ nuôi ở tộc Hùng, đám ong đó chỉ khiến bọn họ đau đầu.
Lưu Tiểu Thăng và Tư Mậu ở chỗ Phong Minh nghỉ ngơi mấy ngày, cảm giác tâm thần mệt mỏi mới vơi đi được đôi chút.
Trong lúc bọn họ nghỉ ngơi, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng bàn bạc kế hoạch tiếp theo của hai người.
Ở nơi động một chút là có Huyền Tiên xuất hiện thế này, tu vi Chân Tiên của hai người có chút không đủ dùng rồi, không thích hợp để ra ngoài xông pha, chi bằng cứ lưu lại Thú Thành tu luyện một thời gian.
Bọn họ cần thời gian để tu luyện và lắng đọng, huynh đệ Lưu Tiểu Thăng cũng vậy, cũng cần một hoàn cảnh yên tĩnh để bế quan nâng cao tu vi.
Nhưng không cần phải tiếp tục ở lại địa bàn của tộc Hùng nữa.
Tài nguyên tu luyện ở đây cũng vô cùng phong phú, những loại tiên thảo và vật liệu vốn thuộc hàng cực kỳ trân quý ở Hạ Tiên Vực, trong thành trì như Thú Thành này cũng rất thường thấy, chỉ cần bỏ ra chút tiên thạch là có thể mua được trong các cửa hàng trong thành.
Vì vậy thật sự không cần thiết phải vội vã rời đi.
Phong Minh nói: “Không thể giành sinh ý với vị Hạ Tiên Đan Sư kia, vậy chi bằng Bạch đại ca mở một cửa hàng chuyên làm sinh ý về tiên trận đi, trong Thú Thành này không có một Tiên Trận Sư tu vi Huyền Tiên nào cả.”
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Có thể, lần này chúng ta bán trận bàn tiên trận, rồi xem có thế lực nào cần ta bố trí tiên trận không.”
Hai người bàn bạc xong liền đến cáo biệt tu sĩ tộc Hùng, ban đầu tu sĩ tộc Hùng không muốn thả bọn họ đi, nhưng khi biết bọn họ sẽ tiếp tục ở lại Thú Thành mở một cửa hàng chuyên làm sinh ý tiên trận, liền vô cùng hào phóng cho đi.
Hùng Nãi cũng chạy tới tìm bọn họ: “Hóa ra Bạch đạo hữu là một vị Tiên Trận Sư, tuy Tiên Trận Sư không được hoan nghênh như Tiên Đan Sư, nhưng Thú Thành của chúng ta cũng cần nhân tài như vậy, đợi khi cửa hàng của các ngươi khai trương, tộc Hùng chúng ta sẽ là người đầu tiên mời Bạch đạo hữu giúp bố trí một tiên trận.”
Bạch Kiều Mặc cười nói: “Không vấn đề gì, trong phạm vi năng lực cho phép, ta sẽ tận lực.”
Hùng Nãi nói: “Vậy ta chúc các ngươi làm ăn phát đạt trước nhé.”
Ngày thứ hai sau khi rời khỏi địa bàn tộc Hùng, Phong Minh, Bạch Kiều Mặc dẫn theo huynh đệ Lưu Tiểu Thăng, ngay tại Thú Thành thuê một cái viện có cửa hàng ở phía trước.
Phong Minh hai người mở cửa hàng, Lưu Tiểu Thăng và Tư Mậu lại là người vui nhất, bọn họ cũng không vội bế quan tu luyện, mà thay Phong Minh bọn họ lo liệu việc khai trương cửa hàng.
Thấy hai người bọn họ thật sự vui vẻ, Bạch Kiều Mặc cũng rất dứt khoát, giao luôn chuyện chiêu khách cho hai người, còn mình thì phụ trách chế tác một số trận bàn tiên trận ở viện phía sau.
Chế tác loại trận bàn tiên trận nào, Bạch Kiều Mặc còn tiến hành một phen điều tra trong Thú Thành, đương nhiên là những trận bàn tiên trận mà các tộc thường xuyên cần dùng đến.
Quả nhiên ngay ngày đầu tiên khai trương cửa hàng, Hùng Nãi đã đích thân tới cửa, ngoài việc chúc mừng, còn mang đến mối làm ăn đầu tiên cho cửa hàng.
Chỉ là mối làm ăn này lại vẫn liên quan đến chuyện nuôi ong, Lưu Thăng và Tư Mậu tiếp đón đám tu sĩ tộc Hùng này vẫn thấy quái lạ khó chịu, nhìn thấy bọn họ là lại nhớ tới quãng thời gian ở tộc Hùng.
Mấy ngày đầu mới được nghỉ ngơi, bên tai bọn họ thường xuyên xuất hiện ảo giác tiếng “vo ve”, có thể thấy những năm tháng bị chuyện nuôi ong hành hạ đến mức nào rồi.
Bạch Kiều Mặc hỏi: “Bố trí một tiên trận có thể phân loại các loài ong, đồng thời nâng cao hiệu suất sản xuất mật của chúng?”
Phong Minh nói theo: “Đây là tiên trận thay thế chức năng của người nuôi ong sao?”
Hùng Nãi cười ha hả: “Đâu có đâu có, chẳng phải cảm thấy nhân tộc các ngươi thông minh nhất sao, nhân tộc các ngươi nhất định có thể nghĩ ra biện pháp tốt hơn, tiên trận này xin giao cho Bạch Tiên Trận Sư vậy, mong Bạch Tiên Trận Sư hao tâm tổn trí nhiều hơn.
Đúng rồi, nếu có thể giao dịch thêm mấy vò mật ong Tử Tinh lần trước nữa thì càng tốt.”
Phong Minh á khẩu, giờ y đã đồng ý với lời của Lưu Tiểu Thăng rồi, tu sĩ tộc Hùng vô cùng mặt dày, đường đường là Huyền Tiên mà cũng vô lại như vậy, chuyện nuôi ong vẫn cứ đổ lên đầu bọn họ.
Còn nữa, cửa hàng bọn họ mở ra chỉ làm sinh ý về tiên trận, không làm sinh ý mua bán mật ong, như vậy chẳng phải sẽ tranh giành sinh ý với cửa hàng của tộc Hùng sao.
Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt “chân thành” vô cùng của Hùng Nãi, Phong Minh lại đành phải đồng ý giao dịch mấy vò mật ong, Hùng Nãi ném lại một túi tiên thạch rồi vui vẻ ra về.
Nhìn theo bóng lưng tu sĩ tộc Hùng rời đi, Phong Minh nói: “Ta có cảm giác tộc Hùng đã để mắt tới chúng ta rồi, để mắt không chỉ có mật ong trong tay chúng ta, mà còn có cả chủ ý bắt chúng ta nuôi ong cho bọn họ.”
Bạch Kiều Mặc đương nhiên cũng có cảm giác tương tự, vô cùng bất đắc dĩ.
Liếc nhìn chiếc nhẫn trữ vật Hùng Nãi để lại, y nói với Phong Minh: “Nể mặt đám tiên thạch này, ta sẽ nghĩ cách giúp bọn họ thiết kế một bộ tiên trận.”
Phong Minh nhận lấy nhẫn trữ vật xem xét, lập tức im bặt, thật sự là tộc Hùng cho quá nhiều rồi.
Trong chiếc nhẫn trữ vật này có tới năm trăm vạn trung phẩm tiên thạch, ra tay như vậy cũng quá là hào phóng, khiến Phong Minh không thể nảy sinh ý định từ chối được nữa.
Phong Minh đành nói: “Vậy phải vất vả cho Bạch đại ca rồi, loại tiên trận này độ khó hẳn không quá lớn chứ?”
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Độ khó không tính là quá lớn, chỉ là phải tốn chút công sức.”
Thế là Bạch Kiều Mặc bắt đầu thiết kế tiên trận cho tộc Hùng, còn Lưu Tiểu Thăng và Tư Mậu thì cung cấp đủ tư liệu về các loài ong, tộc Hùng cũng đưa tới không ít.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cứ tưởng cửa hàng của bọn họ khai trương trong Thú Thành một cách lặng lẽ, thật ra lại bị không ít thế lực trong thành chú ý tới.
Thật sự là vì số lượng tu sĩ nhân tộc trong Thú Thành vô cùng ít, mà không ít tu sĩ dị tộc lại tưởng rằng chỉ vài ngày nữa bọn họ sẽ trở thành nô lệ nuôi ong cho tộc Hùng.
Nào ngờ bọn họ không những không bị tộc Hùng mang đi, còn mở một cửa hàng làm sinh ý tiên trận trong thành, hơn nữa còn chung sống “hòa hợp” với tộc Hùng.
Không thấy tộc Hùng đã tới cửa chăm sóc sinh ý của bọn họ sao.
Hóa ra trong hai nhân tu này có một vị Tiên Trận Sư, Tiên Trận Sư nhị phẩm.
Tu sĩ nhân tộc cũng đang chú ý tới cửa hàng vừa khai trương này.
Lẽ ra số lượng tu sĩ nhân tộc ít, tại địa bàn của dị tộc như vậy càng nên đoàn kết lại để sinh tồn.
Nhưng giữa các tu sĩ nhân tộc cũng có sự cạnh tranh, khi Phong Minh hai người vừa đến, đám tu sĩ nhân tộc đó cũng chỉ âm thầm quan sát bọn họ, chứ không hề tiếp xúc gì với bọn họ.
Đương nhiên, đám tu sĩ nhân tộc chú ý tới bọn họ cũng chỉ là Chân Tiên, tu vi của bọn họ còn chưa lọt vào mắt của Huyền Tiên.
Ví như Hạ Tiên Đan Sư chưa từng dành một chút chú ý nào, trừ phi xuất hiện một vị Tam phẩm Tiên Đan Sư tương đương, mới đáng để ông ta chú ý thêm vài phần.
Đệ tử Nhị phẩm Tiên Đan Sư dưới trướng ông ta:
“Hóa ra là một Nhị phẩm Tiên Trận Sư, vậy thì không có gì đáng phải quan tâm nhiều, chi bằng tặng một món hạ lễ phù hợp, chúc cửa hàng mới của bọn họ khai trương thuận lợi.”
Đệ tử Nhị phẩm Tiên Khí Sư dưới trướng Vương Tiên Khí Sư:
“Đệ tử dưới trướng Hạ Tiên Đan Sư đã tặng hạ lễ rồi? Vậy chúng ta cũng như vậy, cũng tặng một món hạ lễ qua đó đi.
Chẳng qua chỉ là Nhị phẩm Tiên Trận Sư, còn chưa đủ để kinh động đến sư phụ, trừ phi tới là một vị Tam phẩm Tiên Trận Sư, mới đáng để lão nhân gia sư phụ liếc mắt vài lần.”
Thế là, ngày đầu tiên khai trương cửa hàng, ngoài việc đón nhận một mối làm ăn của tộc Hùng, Phong Minh còn thay Bạch Kiều Mặc nhận được mấy món hạ lễ.
Có món đến từ đệ tử dưới trướng Hạ Tiên Đan Sư và Vương Tiên Khí Sư, còn có món đến từ một vị Nhị phẩm Tiên Trận Sư tương đương.
Phong Minh lẩm bẩm: “Đám gia hỏa này tin tức cũng linh thông thật, cửa hàng của chúng ta vừa khai trương, bọn họ đã biết Bạch đại ca của ta là Nhị phẩm Tiên Trận Sư rồi? Đây là muốn chung sống hòa hảo với chúng ta sao?”
Lưu Tiểu Thăng nói: “Tu sĩ nhân tộc trong Thú Thành ít, lúc các ngươi giao thiệp với tộc Hùng, chắc hẳn các phương đã chú ý tới các ngươi rồi, nên có động tĩnh gì bọn họ đều biết hết.”
“Giờ chỉ phái người tặng hạ lễ chứ không đích thân tới chúc mừng, hẳn là còn đang cân nhắc trình độ tiên trận của Tiên Trận Sư chúng ta, chuyện chúng ta nhận mối làm ăn của tộc Hùng, bọn họ chắc chắn cũng biết, và đang chờ xem kết quả của mối làm ăn này đấy.”
Phong Minh nhướng mày, cảm giác vốn dĩ là một chuyện rất đơn giản, thế mà lại bị làm cho phức tạp thêm vài phần.