Chương 1216: Hạ tràng của Ngũ trưởng lão
Ngay ngày thứ hai sau khi trưởng lão La gia tới Phó gia bồi tội, bên La gia lại có tin tức truyền tới, La gia sắp thay đổi gia chủ mới.
Lúc này Ngục Môn còn chưa có động tĩnh gì, cũng chưa phái tu giả tới liên hệ với Phó gia, kết quả của La gia đã ra rồi.
Điều này khiến Phong Minh và Bạch Kiều Mặc có cảm giác, La gia rất cấp bách, muốn giành trước Ngục Môn, xử lý La gia chủ đương nhiệm.
Phong Minh nói: “Lão tổ La gia chỉ sợ đã khẳng định đơn của Ngục Môn bên kia là do cặp mẫu tử La gia kia hạ, cho nên thay vì để Phó gia từ bên Ngục Môn lấy được tin tức người mua, chi bằng La gia ra tay trước, khỏi phải quá mất mặt.”
Bạch Kiều Mặc cũng thấy như vậy.
Sau khi La Hoài Đình khỏi thương, cũng thường xuyên tới bái phỏng Phong Minh hai người. Hôm ấy hắn tới, chủ động nhắc tới chuyện La gia thay đổi gia chủ.
Hắn cười nói: “Khi La lão tổ đưa ra hai lựa chọn, các vị đoán xem vị phụ thân kia của ta đã đưa ra lựa chọn nào?”
Lôi Thú ỷ vào việc La Hoài Đình không nhìn thấy nó, cười khanh khách: “Chắc chắn là chọn tiếp tục làm gia chủ rồi.”
Phong Minh cũng nói: “Chẳng lẽ là chọn cái trước?”
Nụ cười trên mặt La Hoài Đình lúc này mang theo vẻ châm chọc: “Đúng vậy, hắn chọn tiếp tục đảm nhiệm gia chủ, cũng chính là từ bỏ cặp mẫu tử mà trước đây hắn bảo vệ nhất. Hơn nữa còn chưa tốn bao lâu đã đưa ra quyết định này, có buồn cười không?
Ta và mẫu thân tốn bao nhiêu năm trời cũng không thể thay đổi thái độ của hắn, vậy mà bây giờ, chưa tới một ngày, hắn đã quyết định từ bỏ bọn họ rồi.”
Khoảnh khắc đó, hắn cũng thật sự nhìn thấu người đàn ông kia. Rồi hắn lại hả hê nói: “Tuy hắn chọn vị trí gia chủ, nhưng không ngờ La lão tổ vẫn đuổi hắn khỏi vị trí gia chủ. Giây phút ấy, ta có thể tưởng tượng được hắn kinh ngạc và không dám tin tới mức nào.”
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc tuy đã đoán trước kết quả này, nhưng giờ phút này vẫn nói: “La lão tổ chiêu này thật cao tay, một nhà ba người kia cũng không thể thân thân ái ái như trước được nữa rồi.”
La Hoài Đình cười gật đầu, đúng vậy.
Nói tới đây hắn lại nhắc tới một chuyện: “Đúng rồi, vị hảo đệ đệ của ta đã kết thúc lần bế quan này, từ phòng bế quan tu luyện đi ra. Không ngờ vừa ra ngoài đã nghe được tin dữ như vậy.”
Phong Minh châm chọc: “Ra ngoài thật đúng lúc.”
La Hoài Đình thầm nghĩ, há chẳng phải như vậy sao. Điều này càng khiến hắn khẳng định, cái gọi là bế quan chỉ là cái cớ mà thôi.
Có một đệ đệ được phụ thân sủng ái hơn như vậy, La Hoài Đình từ nhỏ đã dồn nhiều thời gian và tinh lực hơn vào tu luyện.
Ban đầu là muốn nhờ đó mà được phụ thân coi trọng, sau này là vì bản thân và mẫu thân.
Bởi vì bất kể hắn thế nào, thái độ của phụ thân với hắn đều như vậy.
Ngay lúc La Hoài Đình đang ở khách viện trò chuyện với Phong Minh bọn họ, Phó gia cuối cùng cũng đón một vị khách tới.
Nhìn thấy tấm lệnh bài đối phương lấy ra, Phó gia chủ đích thân ra tiếp đón vị khách này, bởi vì hắn là một vị quản sự có địa vị khá cao của Ngục Môn.
Cũng may Phong Minh, Bạch Kiều Mặc không có ở đây, bằng không thấy vị quản sự này, sẽ cảm thấy phong thái khí chất của hắn so với những tu giả Ngục Môn bọn họ từng gặp trước đây hoàn toàn khác biệt.
Vị quản sự này cũng giống như những thương nhân khác, nụ cười hòa nhã, đàm tiếu vui vẻ.
Vị quản sự này tới Phó gia, quả thật là tới làm một vụ “giao dịch” với Phó gia. Vị quản sự dùng hai phần tư liệu, đổi lấy Ngục Môn ngũ trưởng lão.
Chỉ là ngũ trưởng lão lúc này đã như phế nhân, khi bị dẫn ra ngoài toàn thân nhếch nhác bất kham, vậy mà vị quản sự này vẫn có thể cười nói với tu giả Phó gia, chỉ là khi nhìn về phía ngũ trưởng lão, nụ cười đó lại không chạm tới đáy mắt.
Sau đó, vị quản sự mang theo ngũ trưởng lão trọng thương này rời khỏi Phó gia, đối với hai người Kiều Trạch, Kiều Hải đang ở khách viện Phó gia cũng không có ý kiến gì.
Hai phần tư liệu được đưa tới, một phần chính là tin tức người mua bên phía La Hoài Đình, đương nhiên đơn này cũng đồng thời bị hủy bỏ.
Phần còn lại là tin tức người mua của đơn nhắm vào Kiều Trạch và Kiều Hải. Phó gia chủ không xem, mà sai người trực tiếp đưa tới chỗ Phong Minh bọn họ.
Khi tu giả La gia đưa tư liệu tới, La Hoài Đình còn chưa rời đi. Người đưa tin liền đem tin tức Ngục Môn quản sự tới thăm, cùng lúc báo cho La Hoài Đình biết.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhận lấy ngọc giản tin tức được đưa tới, nhìn thấy tin tức người mua ghi bên trong, quả nhiên chính là đệ tử Thiên Tâm Các.
Phong Minh cười lạnh: “Thiên Tâm Các này cứ như loài bọ thối vậy.”
La Hoài Đình hỏi: “Kẻ mua tính mạng của ta là ai?”
Người đưa tin nói ra một cái tên tu giả, trên mặt La Hoài Đình không có chút gì ngoài ý muốn.
Kẻ này không phải ả đàn bà kia và nhi tử của ả, nhưng lại là một quản sự mà bọn họ tín nhiệm nhất bên cạnh.
Quả nhiên kẻ muốn lấy mạng hắn nhất chính là cặp mẫu tử kia, cũng chỉ có cặp mẫu tử kia mới sai khiến được vị quản sự này. Gã kia bình thường ngay cả mặt mũi của hắn – vị La đại thiếu này – cũng không nể, ở La gia cũng nhờ cặp mẫu tử kia mà địa vị khá cao.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng biết ngũ trưởng lão được mang về rồi, lần này lại không lo lắng ngũ trưởng lão còn sống sẽ tiếp tục trả thù hai người.
Bởi vì ngũ trưởng lão thật sự đã phế rồi. Người Phó gia trước đó đã tới nói về tình trạng thương thế của ngũ trưởng lão.
Vì trước sau hai lần sử dụng bí pháp, lại cách nhau quá ngắn, loại bí pháp sau phản phệ quá lớn, thêm vào đó bị bắt giữ không thể kịp thời cứu trị, cho nên căn cơ tu luyện của ngũ trưởng lão đã bị hủy.
Dù Ngục Môn có chịu tốn kém cứu trị hắn, hắn cũng khó quay lại Chân Tiên đỉnh phong, tu vi chắc chắn sẽ rớt xuống.
Ngũ trưởng lão bị giam trong địa lao Phó gia, tu vi đã rớt xuống dưới Chân Tiên rồi, chỉ còn Hư Tiên.
Hơn nữa người Phó gia phát hiện, hồn hải của hắn cũng không ổn định, không biết có phải là kết quả do một kích tinh bạo của Phong Minh gây nên hay không.
Một ngũ trưởng lão như vậy nếu dám xuất hiện trước mặt Phong Minh, Bạch Kiều Mặc lần nữa, không cần Phó lão tổ ra tay, chỉ cần một trong hai người bọn họ cũng có thể dễ dàng lấy mạng hắn.
Hơn nữa Ngục Môn là tổ chức thế nào? Tổ chức đó có thể dốc toàn lực cứu trị một kẻ như phế nhân – ngũ trưởng lão – sao?
Ngũ trưởng lão bình thường hành sự đâu có khiêm tốn, thủ đoạn lại tàn nhẫn. Phong Minh hoài nghi, ngũ trưởng lão này bị mang về Ngục Môn, thương còn chưa lành, đã có thể mất mạng trước rồi.
Ngay ngày thứ hai sau khi Ngục Môn quản sự tới cửa, người La gia lại tới, mang theo một cái đầu người. Cái đầu này chính là của vị quản sự kia.
Phản ứng của La Hoài Đình rất lạnh nhạt, Phó Văn Quỳnh cũng như vậy. Điều này cũng có nghĩa là La gia vẫn sẽ giữ lại tính mạng của hung thủ thật sự, tuy cặp mẫu tử kia không còn được hưởng đãi ngộ như trước đây.
Đây cũng là kết quả mà La Hoài Đình đã đoán trước, cho nên cũng không mấy bất ngờ, nhưng càng khiến hắn kiên định quyết định của mình. Hắn sẽ không trở về La gia nữa, từ nay ở lại Phó gia cùng mẫu thân. Hắn không thể trở lại La gia – nơi vẫn còn giữ lại hung thủ.
Bên La gia cũng chấp nhận. Hai nhà cứ như vậy không mặn không nhạt mà duy trì quan hệ. Tuy không kết thành tử thù, nhưng cũng không thể hòa thuận như xưa.
Đối với La gia mà nói, so với La Hoài Đình, rõ ràng vẫn là cựu gia chủ La Mộng Thành – một Chân Tiên hậu kỳ – quan trọng hơn.
Có La Mộng Thành ở đó, thì cặp mẫu tử kia cũng không thể bị xử lý.
Phó gia có kênh dò la tin tức riêng của mình. Còn tu giả bình thường ở hai tòa thành, phải qua mấy ngày sau mới biết tin La gia sắp thay đổi gia chủ, đồng thời tin Ngục Môn hủy đơn cũng truyền ra.
Tu giả ở hai tòa thành đều xôn xao, đặc biệt là tòa thành nơi La gia tọa lạc. Những tu giả đó không ngờ La gia lại trực tiếp thay đổi nhân tuyển gia chủ, kéo La Mộng Thành xuống khỏi vị trí gia chủ.
Nội tình cụ thể tu giả bên ngoài không biết, chỉ biết La Mộng Thành không còn là gia chủ La gia nữa, La đại thiếu cũng chưa từ Phó gia trở về, chưa biết chừng sẽ ở lại hẳn Phó gia.
“Nghe nói là La lão tổ đích thân hạ lệnh, các trưởng lão khác của La gia không dám có ý kiến. Trời ạ, cặp mẫu tử kia coi như là đã giày vò tới hỏng luôn vị trí gia chủ của La Mộng Thành rồi sao? La Mộng Thành này còn toàn tâm toàn ý che chở cặp mẫu tử kia nữa không?”
“Điều này có phải nói rằng, đơn của Ngục Môn bên kia chính là cặp mẫu tử kia hạ đúng không?”
“Ha ha, các ngươi không biết sao, La nhị thiếu đã kết thúc bế quan đi ra rồi, xuất quan thật đúng lúc.”
“Ta đã nói bế quan này là giả mà, là diễn kịch cho người khác xem thôi, nhưng ai mà không biết rõ trong lòng, loại đơn đó chỉ có thể là cặp mẫu tử bọn họ hạ.”
“Đơn của Ngục Môn còn phải tiếp tục hoàn thành không?”
“Chắc chắn cũng hủy rồi, không nghe nói Ngục Môn đã tới Phó gia mang ngũ trưởng lão đi rồi sao?”
“Thì ra là vậy. So với La gia, Phó gia thật cứng rắn, thật là giỏi, ngay cả Ngục Môn cũng có thể đối cứng, cuối cùng khiến Ngục Môn phải mềm lòng.”
“Ta còn nghe nói, ngày hôm đó ngũ trưởng lão đại chiến với Phó lão tổ, hai vị tu giả họ Kiều đã giúp đỡ rất lớn. Dù là Huyền Tiên lão tổ, muốn bắt sống vị ngũ trưởng lão này cũng vô cùng khó khăn.”
“Ta cũng nghe nói, Kiều Hải kia rất giỏi không gian chi thuật, chính là hắn đã phá hỏng mấy lần chạy trốn của ngũ trưởng lão, sống sờ sờ kéo chân ngũ trưởng lão lại.”
Tu giả ở tòa thành nơi Phó gia tọa lạc, khi nghị luận cũng vỗ tay khen ngợi việc làm của Phó gia. Phó gia có thể khiến Ngục Môn phải cúi đầu, bọn họ cũng cảm thấy vẻ vang lây.
Việc Phó gia khiến Ngục Môn hủy đơn, ảnh hưởng rất lớn, tin tức lan truyền bên ngoài cực nhanh, dù sao chuyện như vậy rất hiếm thấy.
Chung Ưng Ly đang ở Lôi Khiếu Môn thuộc Côn Hư Tiên Vực cũng nhận được tin tức này, biết được Kiều Trạch, Kiều Hải chạy tới hợp tác với Phó gia, hai bên liên thủ bắt giữ Ngục Môn ngũ trưởng lão.
Chung Ưng Ly cười ha hả: “Thống khoái, thật là thống khoái, lại còn bắt sống được tên ngũ trưởng lão kiêu ngạo đó. Còn có chuyện gì mà hai người bọn họ không dám làm sao?”
Hiện nay tứ đại hạ tiên vực có bao nhiêu thế lực đang tìm kiếm hai người này, vậy mà bọn họ lại biến thân một lần nữa thành Kiều Trạch và Kiều Hải, chạy tới La Phù Tiên Vực gây ra động tĩnh lớn như vậy.
Điều này khiến các phương thế lực vẫn đang tìm kiếm tung tích Phong Minh biết được chân tướng, sẽ cảm thấy thế nào đây?
Cao tầng Vân Lĩnh Học Phủ ở Vân Hải Tiên Vực cũng nhận được tin tức từ La Phù Tiên Vực. Từ Mục phủ trưởng tới Đào Không Thanh, Giản trưởng lão đều im lặng.
Ừm, Mục phủ trưởng đã được báo cho biết thân phận thật của Kiều Trạch, Kiều Hải rồi. Mục phủ trưởng nhìn thấy Đào Không Thanh và Giản trưởng lão tuy cũng im lặng giống ông, nhưng cứ cảm thấy hai vị này, trong im lặng đều toát ra vẻ đắc ý.
Thôi được, đổi lại là ông có đồ đệ như vậy, tuy phiền lòng một chút, nhưng cũng sẽ đắc ý không thôi, hận không thể tuyên cáo khắp Địa Tiên Giới.
Đúng như Phong Minh và Bạch Kiều Mặc dự liệu, từ đó về sau, Ngục Môn không còn truyền ra tin tức gì về ngũ trưởng lão nữa. Vị ngũ trưởng lão này cứ như chưa từng tồn tại vậy.
Tu giả bên ngoài không biết sống chết của ngũ trưởng lão, nhưng Phong Minh hai người lại vô cùng rõ ràng kết cục của hắn. Bởi vì cách một tháng sau, trong Trọng Khung Phong mà Bạch Kiều Mặc nắm giữ, hồn lực ấn ký mà ngũ trưởng lão để lại bắt đầu dần dần tiêu tán.
Ngũ trưởng lão đã chết.
Ngũ trưởng lão tuy đã chết, nhưng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không cho rằng Ngục Môn đã thật sự hòa giải với bọn họ.
Ngục Môn chỉ sợ vẫn sẽ âm thầm theo dõi bọn họ, có cơ hội vẫn sẽ ra tay với bọn họ.
Bởi vì chính bọn họ và Phó lão tổ liên thủ, mới khiến Ngục Môn lần này mất mặt lớn như vậy.
—