Chương 1208: Kiến Ngục Môn
Ngay cả Tạ phủ trưởng cũng hâm mộ ghen tị người bạn già của mình, tình hình trong Thất Lạc Đại Lục, khi đóng lại ông đã hiểu rất rõ ràng.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc hai người này thà tự mình lâm hiểm, cũng không để học viên khác của Vân Lĩnh Học Phủ tiến vào Hỗn Loạn Khu Vực, mới giúp Vân Lĩnh Học Phủ bảo tồn được lực lượng lớn nhất.
Quan trọng nhất là, bọn họ còn mang về Huyền Tiên cơ duyên từ Hỗn Loạn Khu Vực, và bằng lòng giao cơ duyên này cho Mục phủ trưởng.
Lúc này, toàn bộ Vân Lĩnh Học Phủ trên dưới, cũng đắm chìm trong kích động và mong đợi, bọn họ vạn phần hy vọng phủ trưởng của mình có thể thuận lợi vượt qua Huyền Tiên lôi kiếp.
Lúc này bọn họ cũng không biết, kể cả Đào Không Thanh và Giản trưởng lão cũng vậy, đồ đệ của bọn họ đang ở một nơi khác cũng đang vượt kiếp.
Năng lượng lôi kiếp dày đặc nhấn chìm cả bóng dáng tu giả ở trong đó, Ngự Lôi Đại Trận cũng phát huy uy lực lớn nhất.
Thế nhưng trong mắt người ngoài quan sát, uy lực lôi kiếp này vẫn khủng bố kinh người, đổi lại bọn họ là người vượt kiếp, e rằng sớm đã bị nổ chết rồi.
Cũng vì vậy, chỉ cần người vượt kiếp có thể gắng gượng qua cửa ải này, sau khi tấn cấp thực lực của hắn chắc chắn sẽ vượt xa tu giả cùng cấp.
Tu giả đứng xem nhất thời cũng không biết nên hy vọng người vượt kiếp thành công hay thất bại.
Bất kể bọn họ mang tâm tình thế nào, cuối cùng, khu vực vượt kiếp cũng đón kết quả mây kiếp tan đi, thiên địa cam lâm giáng xuống.
Từ xa nhìn lại, ngay cả thiên địa cam lâm cũng đặc biệt yêu thích người vượt kiếp, đều ngưng thành giọt mưa rơi xuống, bị người vượt kiếp như hút vòi rồng cuốn hết qua, một giọt cũng không lãng phí.
Không cần tới gần nhìn, cũng có thể phán đoán ra, lúc này khí tức trên người kẻ tấn cấp chắc chắn đang từng bước leo thang.
Một tu giả chân tiên cảm khái nói: “Hạ tiên vực này lại sắp đón một vị chân tiên thực lực kinh người a, chỉ không biết người vượt kiếp này có phải là một trong hai người Phong Minh, Bạch Kiều Mặc mà bên ngoài đang tìm kiếm hay không.”
Một chân tiên khác nói: “Hai người thực lực ngang nhau, giờ một người tấn cấp thành công, lôi kiếp của người còn lại e rằng cũng sắp tới, bọn họ còn tiếp tục ở lại đây vượt kiếp sao?”
Bọn họ không đợi bao lâu liền biết kết quả, động tĩnh nơi đây đã hấp dẫn tu giả tới vây xem, có lẽ tin tức còn truyền ra ngoài, Bạch Kiều Mặc đương nhiên không chọn ở lại đây vượt kiếp.
May mà những năm qua bọn họ cùng Nam Cửu Hồi đi qua quá nhiều nơi trong Tinh Hà, tìm thêm một mảnh toái phiến lục địa hẻo lánh cũng chẳng phải việc khó.
Vì vậy sau khi Phong Minh hấp thu xong thiên địa cam lâm, Bạch Kiều Mặc liền ra tay tháo dỡ tiên trận, thả ra chiếc nhị phẩm cao cấp tiên chu, bóng dáng cả nhóm chớp mắt biến mất khỏi tầm mắt tu giả tới vây xem.
Tiên chu biến mất, tu giả tới cũng không lấy làm lạ, nhưng không ai dám đuổi theo.
Thực sự là trong hơn hai mươi năm này, thanh danh ba người Phong Minh tạo ra trong Tinh Hà không hề nhỏ, chân tiên ngã trong tay bọn họ không phải số lẻ rồi.
Tuy không thấy bóng dáng tu giả cưỡi dị thú kia, nhưng bọn họ chỉ sợ tu giả này ẩn trong bóng tối, chờ thời cơ ra tay với mình.
Cũng vì vậy, dù chỉ có Bạch Kiều Mặc cùng ba hư tiên Kim Tử bọn họ hộ pháp cho Phong Minh, đám tu giả chân tiên tới cũng không dám lại quá gần, chỉ dừng ngoài phạm vi an toàn.
Trên tiên chu đi xa, Phong Minh biết được tình hình đám tu giả kia, cười nói: “Danh tiếng của Nam đạo hữu vẫn rất hữu dụng, càng thần bí càng khiến bọn họ kiêng dè, cứ để bọn họ tưởng Nam đạo hữu chưa rời đi là được.”
Phong Minh thuận lợi tấn cấp chân tiên, cũng có thể tốt hơn hộ pháp cho lần vượt kiếp tiếp theo của Bạch Kiều Mặc.
Mấy tháng trôi qua, trên một mảnh toái phiến lục địa trong Tinh Hà lại xuất hiện chân tiên lôi kiếp, tuy cũng kinh động một số tu giả, nhưng Bạch Kiều Mặc cũng thuận lợi vượt qua lôi kiếp tấn cấp chân tiên.
Uy lực lôi kiếp của hắn cũng khiến mấy vị tu giả tới vây xem kinh hãi, bọn họ dám nói, cả đời này của bọn họ, tuyệt đối chưa từng thấy chân tiên lôi kiếp đáng sợ như vậy.
Tu giả chưa từng thấy Huyền Tiên lôi kiếp, thật sự nhầm đây là Huyền Tiên lôi kiếp.
Chỉ là hai người vượt kiếp này sau khi tấn cấp, bóng dáng đều biến mất trong Tinh Hà, không tu giả nào thấy bọn họ hiện thân lần nữa.
Dần dần, tin tức có hai tu giả chạy tới Tinh Hà tấn cấp vượt kiếp truyền ra, thêm tin tức từ hạ tiên vực truyền tới, tu giả bàn tới bàn lui, càng lúc càng cảm thấy, hai tu giả này chính là Phong Minh và Bạch Kiều Mặc mà các phương muốn tìm.
Còn có Lưu Ảnh Thạch quay từ xa, được lưu truyền ở các trạm trung chuyển trong Tinh Hà, phàm tu giả nào xem qua hình ảnh vượt kiếp đều chấn động, hai vị này dù thiên tài tới đâu, nhưng làm sao chống đỡ nổi lôi kiếp đáng sợ như vậy?
Là Ngự Lôi Đại Trận phát huy tác dụng sao? E rằng xa xa không chỉ như vậy.
Dần dần, những tin tức và Lưu Ảnh Thạch này cũng được mang tới bốn hạ tiên vực.
Trong thời gian ngắn, Lưu Ảnh Thạch do tu giả mang về từ Tinh Hà, lại gây nên tranh cướp.
Phàm tu giả nào từng quan tâm tới Phong Minh đều tìm mọi cách tìm Lưu Ảnh Thạch, nghiên cứu hình ảnh người vượt kiếp, và thân phận người vượt kiếp.
Ngay cả Chung Ưng Ly cũng tìm được một khối, rồi chạy tới tìm Dịch Hành Dương cùng nghiên cứu lôi kiếp trong hình ảnh.
Chung Ưng Ly nói: “Không xem thì không biết, xem rồi giật mình, hai tên này sẽ không thật sự làm chuyện ác táng tận thiên lương gì đó, mới dẫn tới lôi kiếp khủng bố như vậy chứ.”
Bản thân Chung Ưng Ly tu luyện đều là lôi thuộc tính công pháp, nhưng hắn cảm thấy, đổi lại hắn gặp phải lôi kiếp đáng sợ như vậy, e rằng cũng phải hủy dưới lôi kiếp.
Dịch Hành Dương cũng đang nghiên cứu, nghe vậy nói: “Đây là thiên tư tung hoành bị trời ghen ghét, mới dẫn tới lôi kiếp như vậy, nhưng bọn họ vẫn thuận lợi vượt qua, chắc hẳn trong lòng đã nắm rõ lôi kiếp của mình, có lẽ cũng vì vậy mới chọn vượt kiếp trong Tinh Hà đi.”
Tuy cũng kinh động một số tu giả, nhưng từ hình ảnh Lưu Ảnh Thạch mà xem, số tu giả tới vây xem cực kỳ ít, e rằng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Lôi kiếp của bọn họ đã mạnh hơn tu giả khác rồi, nhưng so với hình ảnh lôi kiếp trong Lưu Ảnh Thạch, vẫn có khoảng cách không nhỏ, có thể thấy thiên tư của hai vị này cũng trên cả hắn.
Dịch Hành Dương giờ khắc này hoàn toàn tâm phục khẩu phục, bởi hắn cũng biết, bằng thực lực của mình, không thể vượt qua lôi kiếp như vậy.
Tuy hình ảnh quay có khoảng cách hơi xa, nhưng vẫn có thể nhìn ra tình hình chân thực từ đó.
Chung Ưng Ly thấy có chút đạo lý, lại nói: “Ngươi biết không, Vân Lĩnh Học Phủ nơi bọn họ ở, cuối cùng đã đón một vị Huyền Tiên, như vậy cũng không uổng công bọn họ khổ sở một phen trong Hỗn Loạn Khu Vực rồi.”
Có Huyền Tiên hay không trấn giữ một phương, khác biệt không hề nhỏ.
Dịch Hành Dương gật đầu, rồi nói cho Chung Ưng Ly một chuyện: “Ngươi sau này không cần tới tìm ta nữa, không lâu nữa, ta sẽ đi Trung Tiên Vực.”
Chung Ưng Ly vô cùng tiếc nuối, gãi gãi đầu nói: “Chẳng lẽ ta cũng phải đi Trung Tiên Vực trước? Các ngươi đều đi rồi, ta ở lại hạ tiên vực này còn ý nghĩa gì? Phong Minh bọn họ cũng sẽ sớm đi Trung Tiên Vực chứ.”
Dịch Hành Dương lắc đầu: “Không biết, nhưng sớm muộn gì cũng đi.”
Bạn bè một phen, không lâu sau, Chung Ưng Ly vẫn đích thân tới tiễn Dịch Hành Dương một đoạn, bảo hắn ở Trung Tiên Vực chờ mình.
Vì tin tức vượt kiếp truyền ra, lại một đám tu giả tiến vào Tinh Hà tìm kiếm hạ lạc hai người Phong Minh.
Kết quả giống như trước đó, dù lần này phạm vi tìm kiếm rộng hơn, vẫn không tìm thấy tung tích bọn họ.
Thậm chí lần này, tình cảnh giao dịch tiên đan ở các trạm trung chuyển trong Tinh Hà cũng biến mất không thấy.
Điều này khiến tu giả phiêu bạt khắp nơi trong Tinh Hà vô cùng tiếc nuối, phẩm chất tiên đan các thương gia khác mang vào không tốt bằng Phong Minh xuất ra.
Dù Phong Minh trong Tinh Hà chưa từng xuất ra cực phẩm tiên đan, vẫn khiến bọn họ tôn sùng không thôi.
Tin tức như vậy đương nhiên cũng được tu giả hữu tâm đưa tới Vân Lĩnh Học Phủ, người khác không nói, Đào Không Thanh thì an ủi không thôi, giờ hai đồ đệ của ông đều là chân tiên rồi.
Chỉ là không biết đồ đệ khi nào mới có thể trở về, vì vậy ông còn tìm Giản trưởng lão thảo luận một phen.
Giản trưởng lão không nói nên lời: “Giờ về làm gì? Giờ về các phương có thể buông tha Phong Minh sao? Ngươi muốn đồ đệ ngươi cả ngày luyện tiên đan cho các thế lực?”
Đào Không Thanh đương nhiên lập tức lắc đầu phủ nhận, nghĩ kỹ cũng thấy đúng như vậy, dù giờ phủ trưởng đã thành Huyền Tiên, chẳng lẽ có thể từ chối được nhu cầu của các phương?
Đào Không Thanh nói: “Vậy thôi đi, ở lại bên ngoài cũng tốt, hai đứa nó giỏi hơn sư phụ ta nhiều.”
Cũng bởi thực lực hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lợi hại, ông mới có thể yên tâm để bọn họ xông xáo bên ngoài.
Sau khi tấn cấp, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc kỳ thực không lập tức rời khỏi Tinh Hà, mà vẫn ở lại Tinh Hà bế quan, củng cố tu vi mới tăng.
Thoáng chốc vài năm trôi qua, xuất quan hai người mang một gương mặt mới, tiến vào hạ tiên vực tên La Phù.
Bởi vì đại bản doanh của tổ chức Ngục Môn, nằm ngay tại La Phù Tiên Vực, bọn họ muốn tới đây thăm dò nông sâu của Ngục Môn.
Ngục Môn hành sự không từ thủ đoạn, hơn nữa không có giới hạn cuối, lại vì Trọng Khung Phong nằm trong tay bọn họ, tổ chức Ngục Môn này, đặc biệt là tên Ngũ trưởng lão kia, đối với hai người vẫn luôn là tai họa ngầm.
Dù sao sau khi rời khỏi Tinh Hà bọn họ cũng muốn đi đây đi đó, Vân Lĩnh Học Phủ tạm thời không muốn về.
Nguyên nhân đúng như Giản trưởng lão nói, Phong Minh không muốn trở thành công cụ luyện cực phẩm tiên đan cho các phương, vậy nên cứ tiếp tục lang bạt bên ngoài thôi.
La Phù Tiên Vực so với các tiên vực khác, cục diện hỗn loạn hơn nhiều, nơi này có tổ chức ám sát như Ngục Môn, cũng có kẻ buôn tin như Linh Âm Lâu.
Hai phương đều đặt đại bản doanh ở La Phù Tiên Vực, Phong Minh thậm chí phải hoài nghi, hai phương này ngầm có cấu kết với nhau hay không.
Hai người mang theo Kim Tử và Tiểu Tinh, không vội nghe ngóng tin tức Ngục Môn, vì vậy một đường đi đi dừng dừng, ngang qua thành trì nào đều sẽ vào hưởng thụ một phen.
Tinh Hà cái gì cũng tốt, nhưng muốn hưởng thụ mỹ tửu giai hào thì là xa xỉ, dù có tu giả mang vào, cũng sẽ bán ra giá trên trời.
Lần này Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không giấu tu vi thật, cứ lấy thân phận chân tiên hiện ra.
Chân tiên đi lại bên ngoài, có thể trấn trụ không ít kẻ tiểu nhân, giúp con đường này của bọn họ bình an thêm nhiều.
Ngày này, trong tửu lâu của một tòa thành mà bọn họ đi ngang, bọn họ thưởng thức mỹ vị bản địa, đồng thời vểnh tai nghe bát quái của người xung quanh.
Tiên vực và thành trì rộng lớn, có quá nhiều bát quái để nghe, dùng làm đồ nhắm là tuyệt nhất.
Lần này nghe không ít bát quái vụn vặt, bỗng có một tu giả thần thần bí bí nói với đồng bạn: “Các ngươi biết không, La gia xảy ra chuyện rồi.”
“La gia làm sao? Một gia tộc lớn như vậy, có thể xảy ra chuyện gì?”
Bát quái trước đó đã giúp Phong Minh bọn họ biết được, La gia là một thế gia đại tộc cắm rễ lâu đời trong thành này, có thế lực không nhỏ, nghe nói một gia tộc như vậy xảy ra chuyện, Phong Minh càng thêm hứng thú.
“Ta vừa mới nhận được tin, La gia đại thiếu bị truy sát ở bên ngoài, chín chết một sống, về tới La gia chỉ còn một hơi thở, các ngươi không ngờ được đâu, kẻ truy sát La đại thiếu không phải thế lực khác, chính là tu giả của Ngục Môn, có người bỏ tiền mua mạng La đại thiếu.”
Đồng bạn hắn nghe vậy hít sâu một hơi, mấy người Phong Minh cũng kinh ngạc không kém, không ngờ chưa cần đặc biệt nghe ngóng, đã để bọn họ đụng phải Ngục Môn hành sự.
Đến thật đúng lúc.
—