← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 1194: Bắt ấn ký

20 min read 31.08.2026

 

Lúc này ba người Phong Minh không còn chịu ảnh hưởng của ảo cảnh trong huyễn trận, đồng thời bọn họ có thể nhìn rõ tình cảnh của Trương Triều cùng đám tu giả.

Vừa vào huyễn trận, ánh mắt của cả bọn liền trở nên mê ly.

Không bao lâu, đám tu giả đang tập trung cùng nhau liền tản ra bốn phía trong trận.

Lúc này, trừ Trương Triều ra, các tu giả khác đã không còn uy hiếp lớn nữa.

Đối với Trần Tinh Quy, thứ duy nhất cần lo lắng chính là tấm Tam phẩm trung cấp Phá Cấm Phù của Trương Triều, một khi khởi động, uy lực kinh người.

Trương Triều rõ ràng đã ý thức được tình huống bất ổn, biểu tình trên mặt cũng lộ ra vẻ giãy giụa, dường như muốn thoát khỏi ảo cảnh.

Một tay hắn vẫn đặt trên nhẫn trữ vật của tay kia, bộ dạng tùy thời lấy Phá Cấm Phù ra kích phát.

Nhưng nhìn Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lúc này, trên mặt không hề lộ vẻ lo lắng.

Quan sát thêm một lát, Trần Tinh Quy nhắc nhở: “Trương Triều dường như sắp thoát ra rồi.”

Chỉ thấy Bạch Kiều Mặc búng ngón tay một cái, một luồng lực lượng vô hình được bắn tới bên Trương Triều, nhưng Trần Tinh Quy không thể cảm nhận được luồng lực lượng này có tác dụng gì.

Sau đó Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền lặng lẽ chờ đợi, đương nhiên nếu bỏ qua việc Phong Minh thỉnh thoảng bẻ khớp ngón tay kêu răng rắc, thì đúng là khá yên tĩnh, bọn họ cứ như vậy chờ Trương Triều thoát khỏi ảo cảnh.

Trương Triều tốn thời gian lâu hơn Phong Minh bọn họ mới thoát ra được, lúc này lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi.

Khi đó hắn làm sao không biết mình đã rơi vào ảo cảnh, lúc tỉnh lại cả kinh, chỉ lo địch nhân thừa lúc hắn lâm vào ảo cảnh mà ra tay.

Nhưng địch nhân lại không ra tay với hắn? Hắn nhìn trái nhìn phải, đồng bạn chẳng thấy một ai, vậy nghĩa là bọn họ vẫn còn kẹt trong ảo cảnh.

Trương Triều không buông nhẫn trữ vật, giận dữ hét: “Bạch Kiều Mặc, ngươi cút ra đây cho ta.”

Phong Minh vừa bẻ khớp tay vừa bước ra: “Kêu cái gì mà kêu, nóng lòng đi chết vậy sao?”

“Phong Minh?!” Trương Triều sắc mặt âm tình bất định, “Bạch Kiều Mặc giấu đầu lòi đuôi không dám hiện thân, chỉ dám phái ngươi ra sao? Chỉ bằng ngươi cũng là đối thủ của Trương Triều ta?”

Miệng tuy ngông cuồng, lòng lại không chắc chắn, bởi vì điều này quá bất thường.

Phong Minh dù thiên tài đến đâu cũng chỉ là một Tiên Đan Sư, vẫn là tu vi Hư Tiên, vậy mà nhìn sắc mặt Phong Minh, có chút nào lộ ra vẻ sợ hãi đâu.

Phong Minh nói: “Có phải đối thủ hay không, đánh rồi mới nói, ta bây giờ chỉ muốn đánh ngươi một trận.”

Phong Minh nói rồi người đã lóe lên lao tới, đồng thời một quyền nện về phía Trương Triều, tốc độ nhanh đến mức người ta phản ứng không kịp.

Trương Triều không kịp nói thêm gì, vội vàng chống đỡ.

Bất quá hắn vẫn không đặt nắm đấm của Phong Minh vào mắt, Phong Minh này tưởng hắn là Kiều Trạch đó, cũng học người ta dùng nắm đấm ứng chiến sao?

Trương Triều tưởng rằng nhẹ nhàng một cái là có thể đánh văng Phong Minh, thế nhưng quyền kình cường kình ập tới, ngược lại Trương Triều chịu không nổi, “bình bình bình” lui lại mấy bước, lúc này mới không dám tin ngẩng đầu nhìn Phong Minh.

“Sao có thể? Ngươi lấy đâu ra quyền kình lớn như vậy?”

Phong Minh nói: “Lắm lời vô ích thế, đánh đã rồi nói.”

Khoảnh khắc tiếp theo, một chuỗi quyền ảnh ập về phía Trương Triều, Trương Triều cũng phẫn nộ, cho rằng mình vừa rồi bất quá chỉ là sơ ý khinh địch.

Phong Minh một Hư Tiên cũng dám khiêu khích hắn một tu giả Chân Tiên, bắt được Phong Minh này, còn lo Bạch Kiều Mặc không chủ động hiện thân sao?

Trương Triều ngay cả tiên khí cũng không dùng, một chưởng vung về phía quyền ảnh, tưởng rằng bằng thực lực Chân Tiên có thể dễ dàng đánh tan quyền ảnh.

Thế nhưng quyền ảnh hội tụ thành một nắm đấm lớn hơn, gào thét chẳng những phá tan chưởng ấn của hắn, còn tiếp tục đánh về phía bản thân hắn.

Trương Triều bị đánh lui thêm lần nữa, lần này trên mặt hắn thật sự lộ ra vẻ kinh sợ, đây tuyệt đối không phải sức mạnh mà một tên Tiên Đan Sư giòn da có thể sở hữu.

Trương Triều không dám khinh địch nữa, quát: “Ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi và Kiều Trạch đó có quan hệ gì?”

Đồng thời một thanh tiên kiếm từ đan điền hắn bay ra, đó là một kiện Nhị phẩm sơ cấp tiên khí.

Tấm Tam phẩm trung cấp Phá Cấm Phù kia là sát thủ giản của hắn, đương nhiên không dễ dàng dùng tới, vì vậy cũng không kịp thời phát hiện Bạch Kiều Mặc đã động tay động chân trên người hắn.

Hai người liền đánh nhau trong không gian hữu hạn, Trương Triều đều đã dùng tới Nhị phẩm tiên khí, nhưng Phong Minh vẫn tay không đấm đá với hắn.

Nắm đấm va chạm với Nhị phẩm tiên kiếm, tiên kiếm nhiều nhất cũng chỉ lưu lại mấy vết hằn trên nắm đấm hắn, nhưng rất nhanh liền biến mất, da trên nắm đấm vẫn trơn bóng như ngọc.

Nắm đấm vẫn thỉnh thoảng rơi xuống người Trương Triều, phòng hộ trên người Trương Triều không ngừng bị nện đến bộc phát quang mang.

Số lần nhiều rồi, quang mang liền yếu đi nhiều, cứ tiếp tục như vậy, phòng hộ trên người sớm muộn cũng bị nện vỡ.

Trương Triều càng đánh càng kinh hãi, dần dần, thân ảnh Phong Minh trùng khít với một tu giả khác, đó chính là Kiều Trạch.

Trương Triều kinh hô: “Ngươi chính là Kiều Trạch đó? Sao có thể?”

Lưu ảnh thạch chiến đấu của Kiều Trạch – Kiều Hải hắn đương nhiên cũng đã xem qua, lúc này Phong Minh đang giao chiến với hắn, gần như giống hệt Kiều Trạch trong lưu ảnh thạch.

Trương Triều không thể tự lừa dối mình rằng đây là hai người khác nhau, nhưng sao có thể? Khắp nơi đều lộ ra vẻ mâu thuẫn nồng đậm.

Một Tiên Đan Sư nổi tiếng giòn da, sao có thể sở hữu cường độ thân thể đáng sợ như vậy, cùng khả năng cận chiến cường hãn như thế?

Nắm đấm của hắn có thể va chạm với Nhị phẩm sơ cấp tiên khí mà không bị tổn thương, nghĩa là cường độ nhục thân của hắn có thể sánh ngang Nhị phẩm sơ cấp tiên khí, đây là sự thật kinh hãi đến mức nào?

Khó trách sau khi Kiều Trạch – Kiều Hải biến mất, các tu giả khắp nơi trên Thất Lạc Đại Lục không sao tìm được bọn họ.

Thì ra bọn họ dùng một thân phận khác, quang minh chính đại xuất hiện trước mặt chúng tu giả.

Ngay cả khi tiến vào Hỗn Loạn Khu Vực, bọn họ cũng không dùng tới Trọng Khung Phong, càng không khiến người ta liên hệ bọn họ với Kiều Trạch – Kiều Hải.

Phong Minh chính là Kiều Trạch, vậy Bạch Kiều Mặc chính là Kiều Hải.

Trương Triều càng nghĩ càng kinh hãi, sức chiến đấu của Kiều Hải không hề kém Kiều Trạch, hai kẻ này đúng là đồ điên.

“Bình bình bình”, đây là âm thanh phòng hộ trên người Trương Triều bị nện vỡ phát ra, một chuỗi quyền ảnh trực tiếp nện lên người Trương Triều, khiến Trương Triều suýt nữa kêu đau thành tiếng.

Trương Triều vội vàng muốn lấy từ nhẫn trữ vật ra phòng ngự tiên khí và phòng ngự tiên phù, thế nhưng giây tiếp theo sắc mặt hắn liền cứng đờ, hắn không sao lấy được đồ vật trong nhẫn trữ vật.

Lúc này Trần Tinh Quy cũng giống như Bạch Kiều Mặc đang quan chiến, những tu giả đang mắc kẹt trong ảo cảnh bọn họ đều không để tâm nữa.

Lúc này động tác của Trương Triều Trần Tinh Quy cũng phát hiện ra, cũng chấn kinh vô cùng, sau đó hơi suy nghĩ liền hiểu đây chính là kết quả của hành động trước đó của Bạch Kiều Mặc.

Đây là phong ấn không gian trữ vật của Trương Triều?

Nhìn ánh mắt nghi hoặc của Trần Tinh Quy, Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Một loại không gian phong cấm, lúc rảnh rỗi nghiên cứu thêm một chút, thu nhỏ phạm vi sử dụng, lần này chỉ nhắm vào nhẫn trữ vật của hắn, đương nhiên cũng là nhân lúc Trương Triều bị ảo cảnh kiềm chế tâm thần mới thực hiện được, ta không muốn thật sự nhìn hắn dùng ra tấm Tam phẩm trung cấp Phá Cấm Phù đó.”

Bên kia Trương Triều trong lòng hoảng loạn, lại ăn thêm không ít lão quyền của Phong Minh.

Trương Triều muốn phát điên: “Chuyện gì thế? nhẫn trữ vật của ta vì sao không mở ra được? Có phải các ngươi đã làm gì không?”

Phong Minh vừa đánh hắn vừa đáp: “Đương nhiên rồi, còn phải hỏi sao? Ngu không thể tả, có Tam phẩm Phá Cấm Phù thì ghê gớm lắm à, xem bây giờ ngươi còn làm gì được, lấy ra dùng đi, tới uy hiếp ta đi, xem ta có đánh chết ngươi không.”

Trương Triều vừa né tránh chống đỡ vừa không cam lòng muốn mở nhẫn trữ vật, thế nhưng tốc độ thân thể của Phong Minh nhanh hơn hắn nhiều, né thế nào cũng không tránh khỏi nắm đấm công kích của Phong Minh.

Phong cấm của nhẫn trữ vật cũng không mở ra được, mặc kệ hắn dùng tiên nguyên lực hay hồn lực xung kích, đều không làm được.

Phong Minh còn cố ý làm xấu, nện về phía mặt hắn, chẳng bao lâu, khuôn mặt coi như đoan chính của Trương Triều đã bị Phong Minh đánh nở hoa, cũng coi như thực hiện lời Phong Minh đã buông ra trước đó, phải đánh cho mặt hắn nở hoa.

Lôi thú ở giữa không trung hò reo cổ vũ cho Phong Minh, bộ dạng thảm hại của Trương Triều khiến Lôi thú cười ha hả, xem Phong Minh đánh người khác chính là đã mắt.

Ngay cả Trần Tinh Quy cũng không nhịn được muốn thương cảm cho Trương Triều.

Lại một quyền nữa đánh bay Trương Triều, Trương Triều “bình” một tiếng bị nện văng ra, giữa không trung há miệng phun ra một ngụm máu, lẫn cả mảnh nội tạng.

Thế nhưng giây tiếp theo Trương Triều liền lộ ra vẻ kinh hoảng, há miệng định hét lên chữ “không”, nhưng thân ảnh không thể khống chế, thậm chí còn có một luồng lực lượng đang áp chế hắn.

Trương Triều chỉ có thể trơ mắt nhìn mình rơi vào giữa tiên trận của cung điện, giây tiếp theo vị trí hắn đang ở liền bộc phát quang mang chói lòa.

Bạch Kiều Mặc và Trần Tinh Quy đều đã thoát khỏi phạm vi tiên trận, lúc này nhìn thấy trong cơn bạo động của tiên trận, thân thể Trương Triều bị Tam phẩm tiên trận xé thành mảnh vụn.

Khoảnh khắc đó hắn không kịp làm bất cứ điều gì, cho dù muốn tự bạo cũng không kịp nữa, tất cả nhanh đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Hắn rõ ràng còn có tiền đồ rộng lớn, hắn còn muốn đến Trung Tiên Vực, gia nhập chủ tông của Trung Tiên Vực, thế nhưng hắn lại chết trong Thất Lạc Đại Lục, không bao giờ trở về được nữa.

Nỗi không cam lòng nồng đậm, dường như ngay cả bên trong cung điện này, cũng tràn ngập một luồng oán khí.

Nhưng ngoài một đống thịt vụn và nhẫn trữ vật của hắn, Trương Triều chẳng còn lại gì.

Bạch Kiều Mặc và Phong Minh vẫn cảnh giác nhìn lên không trung, bọn họ có thể cảm ứng được một đạo hồn lực ấn ký đang lượn lờ phía trên tiên trận, dường như không thể xác định hung thủ giết chết Trương Triều là ai.

Lượn lờ hồi lâu, đạo ấn ký đó mới quay đầu bay về phía Bạch Kiều Mặc, có lẽ ấn ký này cảm ứng được chủ nhân cung điện chính là Bạch Kiều Mặc, xác định hung thủ chính là hắn.

“Cẩn thận!” Trần Tinh Quy kêu lên.

Thế nhưng khi ấn ký bay tới bên Bạch Kiều Mặc, lại làm sao cũng không chui được vào thân thể hắn, phẫn nộ va đập vào cái tráo quanh thân Bạch Kiều Mặc.

Trần Tinh Quy không nhìn thấy ấn ký, nhưng có thể cảm ứng được động tĩnh ấn ký va vào tráo, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Đây hẳn là không gian tráo, hồn lực ấn ký cũng không thể xuyên qua không gian tráo mà Bạch Kiều Mặc bố trí quanh thân, nhưng Bạch Kiều Mặc phải luôn mang theo không gian tráo này sao?

Kết quả đương nhiên không phải vậy, chẳng bao lâu sau, Bạch Kiều Mặc chuẩn xác bắt được đạo ấn ký này, liền giam cầm nó trong một không gian tù lung bị áp súc.

Bạch Kiều Mặc hiện thực hóa không gian tù lung, Phong Minh bọn họ đều có thể dùng mắt thường nhìn rõ một đạo ấn ký vô hình đang không ngừng va đập vào bốn vách tù lung.

Trần Tinh Quy cũng không ngờ sự việc còn có thể giải quyết như vậy, ấn ký bị nhốt trong không gian tù lung, chỉ sợ chủ nhân của ấn ký cũng không thể cảm ứng được sự tồn tại của nó nữa.

Mấy tu giả còn lại, có kẻ còn chưa kịp thoát khỏi ảo cảnh, đã vĩnh viễn trầm luân trong đó, chẳng cần Phong Minh bọn họ ra tay.

Kẻ thoát ra được, vừa rời khỏi ảo cảnh liền bị Trần Tinh Quy giải quyết.

Những tu giả đó đâu phải Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, có thể vượt cấp khiêu chiến, vì vậy dưới tay Trần Tinh Quy – một Chân Tiên, căn bản không trụ nổi vài chiêu đã bị đánh chết.