Chương 1182: Sinh ý của Kiều Mặc tới cửa
Phong Minh phát hiện, tu giả đứng trước mặt, khí tức trên người có phần tán loạn, còn có năng lượng tiết ra ngoài.
Tựa như thân thể bị chọc thủng lỗ, thành cái sàng, năng lượng tích tụ trong cơ thể không khống chế được mà rò rỉ ra ngoài qua các lỗ thủng.
Thảm, thật sự rất thảm.
Lúc này Trần Liệt kinh hô lên: “Ngươi chính là tên xui xẻo Trần Tinh Quy?”
Ủa? Đây còn là một nhân vật nổi tiếng? Phong Minh càng thêm hứng thú với người này, nói với Trần Liệt: “Mau nói xem, chuyện gì vậy?”
Trần Liệt cũng khó xử nhìn Phong Minh, ngay trước mặt đương sự mà bàn tán quá khứ bi thảm của người ta, vậy có hay không?
Lúc này Bạch Kiều Mặc cũng từ phía sau bước ra, vì phát hiện phía trước có tình huống, nên ra xem thử, liếc mắt liền nhìn ra vấn đề trên người Trần Tinh Quy.
Trần Tinh Quy lại không để tâm mình bị bàn tán, không cần Trần Liệt giới thiệu, hắn chủ động nói: “Tại hạ Trần Tinh Quy, nửa năm trước vì truy đuổi mấy đầu tinh thú, lầm vào một chỗ hiểm địa, tuy ta sống sót, nhưng tinh hạch ngưng tụ trong cơ thể lại xuất hiện vết nứt, tình trạng này không được giải quyết, tại hạ không những không thể tu luyện, cuối cùng còn sẽ luân lạc thành một kẻ phàm nhân.”
Ở thế giới Địa Tiên Giới như vậy, trở thành phàm nhân thật sự sống không bằng chết.
Đương nhiên có lẽ không cần chờ toàn thân năng lượng tán hết, hắn đã là người chết rồi.
Bất quá tu giả bình thường đều rất khó đối mặt với tương lai đã định sẵn như vậy, Trần Tinh Quy cũng không cam lòng, nên biết được tình hình của vô danh cửa hàng này, hắn liền đến.
Tuy chỉ là mấy câu ngắn ngủi, nhưng cũng đủ để Phong Minh Bạch Kiều Mặc hiểu rõ tình huống đã xảy ra trên người Trần Tinh Quy.
Phong Minh chống cằm nói: “Vận khí cũng chưa tính là tệ nhất, tình huống tệ nhất là trực tiếp vẫn lạc rồi, ít ra Trần đạo hữu vẫn còn sống.”
Những tu giả theo sau vào xem náo nhiệt cũng không biết nói gì, trực diện nhân sinh thê thảm, không biết có hơn được trực tiếp vẫn lạc hay không.
Đổi thành bất kỳ tu giả nào ở vào tình cảnh này, e rằng cuối cùng đều sẽ bị ép đến phát điên mất.
Phong Minh lại hỏi: “Chẳng lẽ tinh hồn dịch trên người ngươi, chính là lấy từ chỗ hiểm địa đó?”
Trần Tinh Quy gật đầu, việc này không có gì phải giấu: “Không sai.”
Phong Minh biểu tình cũng có chút phức tạp: “Vận khí của ngươi, thật không biết nên nói tốt hay không tốt nữa.”
Tinh hồn dịch ngàn năm khó gặp, cứ như vậy bị Trần Tinh Quy đụng phải, đây xem như vận khí cực tốt rồi, đáng tiếc đồ vật tuy tốt, nhưng hắn xem ra lại không có phúc hưởng thụ.
Các tu giả khác nghe vậy cũng xôn xao bàn tán, Trần Tinh Quy lại có được tinh hồn dịch ở nơi hắn gặp nạn, vậy có phải nói, bọn họ đến đó, cũng có cơ hội có được tinh hồn dịch?
“Nằm mơ đi, tinh hồn dịch chắc chắn đã bị Trần Tinh Quy lấy hết rồi, huống chi Trần Tinh Quy đều bị tàn phế như vậy, bọn ta đến đó chẳng lẽ có đường sống?”
Tuy bảo vật hấp dẫn, nhưng nghĩ đến thảm trạng hiện tại của Trần Tinh Quy, không ít tu giả đã từ bỏ ý định đi tìm bảo vật.
Nói thật, thực lực của Trần Tinh Quy không hề yếu, hắn cũng là một vị tu giả hư tiên đỉnh phong, chiến lực rất mạnh, mắt thấy sắp tấn cấp chân tiên, tiền đồ rộng mở lại có thể một sớm tan tành.
Đương nhiên tính đến hiện tại, cũng có những tu giả hư tiên đỉnh phong khác vẫn lạc, điều này không hiếm lạ.
Những tu giả kia còn đang bàn tán, Trần Tinh Quy lại lấy ra một bình ngọc đưa đến trước mặt Phong Minh.
Phong Minh nhận lấy xem xét, trong bình ngọc lại có tới năm mươi giọt tinh hồn dịch, thật sự rất chấn kinh.
Phong Minh nói: “Ta còn chưa chữa trị cho ngươi, còn chưa biết có chữa khỏi được ngươi hay không, ngươi đã đưa thù lao rồi? Đồ đã vào tay ta, ta sẽ không trả lại.”
Trần Tinh Quy nhàn nhạt nói: “Dù sao thứ này đặt trên người ta cũng vô dụng rồi, không bằng đem tặng người, bất kể Phong tiên đan sư có thể chữa khỏi cho ta hay không, ta đều không hối hận.”
Phong Minh nói: “Trần đạo hữu quả là người sảng khoái, được rồi, vậy ngươi hãy ở lại cửa hàng của ta trước đã.”
Lời vừa dứt, tu giả Đan Minh đã đến, các tu giả khác chờ ở bên ngoài, chỉ có Mạc Cẩn và Hứa Kinh bước vào.
Vì cửa hàng vốn không lớn, lúc này lại có không ít tu giả vào trong, những người khác không tiện chen vào nữa.
Lúc bọn họ đến, Phong Minh cũng phát hiện, chủ động chào hỏi: “Mạc đạo hữu, Hứa đạo hữu, các ngươi cũng đến, chẳng lẽ các ngươi cũng muốn làm sinh ý với ta?”
Hai người bước vào cười cười, vào Thất Lạc Đại Lục lâu như vậy, đây mới là lần đầu bọn họ chạm mặt Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, lần liên lạc bằng liên lạc châu trước đó không tính.
Đương nhiên Mạc Cẩn và Hứa Kinh không biết Kiều Trạch và Kiều Hải chính là hai vị trước mặt này.
Mạc Cẩn cười nói: “Sinh ý của nhị vị đạo hữu, hiện tại trong Thất Lạc Đại Lục có ai không muốn làm? Bọn ta cũng vì thế mà đến, ngoài việc muốn cùng Phong đạo hữu giao dịch mấy viên tiên đan, còn muốn cùng Bạch đạo hữu làm một món sinh ý.”
Phong Minh lập tức vỗ vỗ Bạch Kiều Mặc bên cạnh: “Bạch đại ca, cuối cùng cũng có người tinh mắt biết hàng, biết trình độ tiên trận của ngươi cao rồi.”
Lời này khiến chính Bạch Kiều Mặc cùng Bình Tư Vọng Trần Liệt đều bật cười, không trách Phong Minh nói vậy, gần đây tu giả đến vô danh cửa hàng đều nhắm vào tiên đan của Phong Minh mà đến, không một ai nhắc tới tiên trận của vị lão bản còn lại.
Rõ ràng lời Phong Minh thả ra, cũng cung cấp dịch vụ tiên trận, nhưng lại bị tu giả bên ngoài xem nhẹ.
Bình Tư Vọng và Trần Liệt thầm nghĩ, trình độ tiên trận của đại sư huynh Bạch Kiều Mặc một khi triển lộ, chắc chắn sẽ có không ít tu giả hối hận vì đã bỏ lỡ.
Bạch Kiều Mặc cười hỏi: “Nhị vị đạo hữu có nhu cầu gì?”
Mạc Cẩn nói: “Bọn ta định ở đây tấn cấp chân tiên, nhưng chân tiên lôi kiếp đối với bọn ta có chút phiền phức, muốn thỉnh Bạch đạo hữu bố trí cho bọn ta một tòa tiên trận, có thể ngăn cản một phần lực lượng lôi kiếp.”
Không đợi Bạch Kiều Mặc trả lời, Phong Minh đã nhận lời ngay: “Không thành vấn đề, việc này cứ giao cho Bạch đại ca của ta, nhị vị đạo hữu, các ngươi tuyệt đối sẽ không hối hận khi tìm đến Bạch đại ca của ta.”
Hai người cười nói: “Bọn ta chính là tin tưởng trình độ tiên trận của Bạch đạo hữu, mới đặc biệt tìm đến.”
Song phương cứ vậy đạt thành một món giao dịch, các tu giả khác nhìn mà kinh ngạc, tu giả Đan Minh lại nhắm vào trình độ tiên trận của Bạch Kiều Mặc mà đến? Trình độ tiên trận của Bạch Kiều Mặc lại cao đến vậy sao?
Không nhắc thì thôi, vừa nhắc tới, liền có không ít tu giả Vân Hải Tiên Vực nhớ ra.
“Đúng vậy, tiên trận của Bạch Kiều Mặc học từ vị tiên trận sư xuất thân từ trận pháp thế gia Giản gia, vị đó vốn là thiên tài trận pháp của Giản gia, được Vân Lĩnh học phủ mời làm trưởng lão tiên trận của học phủ, thu ba đệ tử, mà Bạch Kiều Mặc chính là đại đệ tử trong đó. Đúng rồi, Bình Tư Vọng chính là tam đệ tử của vị Giản trưởng lão kia, tam sư đệ của Bạch Kiều Mặc, Trần Liệt thì chưa tới lượt.”
Trần Liệt tỏ vẻ không vui, sao lại nhắc tới hắn? Hắn cũng cần thể diện chứ.
“A, ta cũng nhớ ra chuyện này rồi, bất quá ngoài lần thập đại học phủ triển lộ thân thủ, đến giờ vẫn chưa nghe thêm tin tức gì, lẽ nào trình độ tiên trận của Bạch Kiều Mặc này thật sự lợi hại?”
“Muốn bố trí một tòa đại trận ngăn cản chân tiên lôi kiếp, nhất phẩm chắc chắn không được, phải là nhị phẩm tiên trận, Bạch Kiều Mặc là nhị phẩm tiên trận sư rồi?”
“Chắc là vậy, không thấy Bạch Kiều Mặc rất tự tin sao.”
Tu giả Đan Minh tìm đến, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng không quá bất ngờ.
Bởi vì tiên đan sư của Đan Minh, là loại tiên đan sư điển hình thuộc kiểu thân thể yếu ớt, vượt chân tiên kiếp đối với bọn họ thật sự rất nguy hiểm, không khéo sẽ vẫn lạc dưới lôi kiếp.
Bạch Kiều Mặc lại là đại đệ tử do chính Giản trưởng lão thu nhận, đến cả Bình Tư Vọng cũng chỉ có thể đứng hàng đệ tử thứ ba dưới trướng Giản trưởng lão, từ đó có thể thấy trình độ và thiên phú tiên trận của Bạch Kiều Mặc đều vượt trên Bình Tư Vọng.
Tiên trận sư khác cũng có, nhưng chưa chắc đáng tin cậy bằng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, nên cân nhắc một phen, bọn họ vẫn tìm đến.
Còn cực phẩm tiên đan của Phong Minh, bọn họ cũng rất muốn, cho dù bọn họ đồng dạng là tiên đan sư, nhưng cũng không lấy ra được phẩm chất cực phẩm như vậy.
Càng là lúc đột phá quan trọng, càng không thể qua loa, nên bọn họ cũng không chút do dự giao dịch mấy viên cực phẩm tiên đan ở chỗ Phong Minh.
Chỉ là ánh mắt các tu giả khác nhìn tới, khiến bọn họ thấy có phần đỏ mặt.
Phong Minh không phát hiện bóng dáng Chu Vực trong đám tu giả Đan Minh, đương nhiên người thiếu vắng cũng không chỉ mình hắn ta, Phong Minh không lắm miệng hỏi han gì, cũng sẽ không vì sự tồn tại của Chu Vực mà không làm sinh ý với tu giả Đan Minh.
Nhận hai món sinh ý, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chia nhau bận rộn.
Người muốn chuẩn bị tấn cấp vượt kiếp chính là hai người Mạc Cẩn và Hứa Kinh, bọn họ đi trước chọn địa điểm vượt kiếp, ngay trên khối lục địa bên cạnh khối lục địa này, môi trường bên đó tệ hơn, không có bao nhiêu tu giả dừng chân.
Địa điểm chọn xong, bọn họ lại cung cấp một phần vật liệu bố trận, Bạch Kiều Mặc liền theo bọn họ đi qua.
Cùng đi còn có Bình Tư Vọng và Trần Liệt, có thể giúp Bạch Kiều Mặc làm chút việc phụ cũng tốt, bình thường bọn họ không có nhiều cơ hội chứng kiến Bạch Kiều Mặc bố trí một tòa đại trận như vậy, lại còn là nhị phẩm.
Ngự Lôi đại trận Bạch Kiều Mặc thật ra rất có tâm đắc, nên sau khi xác định sơ bộ bố trí tiên trận thế nào, liền dẫn Bình Tư Vọng bọn họ động thủ.
Không ít tu giả chưa thật tin tưởng trình độ tiên trận của Bạch Kiều Mặc đều quyết định quan sát một thời gian, xem ngự lôi tiên trận hắn bố trí có thể phát huy uy lực thế nào trong lúc vượt kiếp, rồi mới quyết định có giao dịch với hắn hay không.
Bên này, Trần Tinh Quy ở lại cửa hàng, hắn tạm thời thay thế vị trí của Bình Tư Vọng và Trần Liệt, trở thành tiểu nhị mới của vô danh cửa hàng, cũng là đối tượng nghiên cứu của Phong Minh.
Lôi thú cũng rất tò mò về đối tượng nghiên cứu này của Phong Minh, đương nhiên hiện giờ nó cũng chỉ hoạt động ở phía sau cửa hàng, phía trước thì cố gắng ít xuất hiện, tránh bị người phát hiện sự tồn tại của nó.
Trần Tinh Quy có phát hiện hay không, đều không quá quan trọng, nếu không chữa khỏi, hắn ắt phải chết, có lẽ cũng chẳng sống nổi đến ngày rời khỏi Thất Lạc Đại Lục, lôi thú về khoản này tỏ vẻ hả hê vui sướng.
Phong Minh liếc nó một cái, ý bảo nó thu liễm chút đi, ngay trước mặt người ta mà hả hê thế có hay ho không?
Trần Tinh Quy nói: “Có phải có thứ gì đó ở quanh đây không?”
Phong Minh nhướng mày: “Ngươi có thể cảm nhận được?”
Trần Tinh Quy nói: “Có thể cảm nhận được có thứ gì đó đang nhìn ta.”
Lôi thú nhảy dựng lên: “Ngươi mới là thứ đồ vật, không đúng, ngươi thì không phải là thứ đồ vật.”
Phong Minh không nói nên lời, nói với Trần Tinh Quy: “Đừng để tâm, chỉ là một tên luôn muốn thể hiện sự tồn tại của mình thôi.”
Trần Tinh Quy tỏ ý đã biết, và hoàn toàn không có ý muốn tìm hiểu cái thứ nhìn không thấy kia rốt cuộc là gì, không biết là bản tính vốn đã nhạt nhẽo như vậy, hay là sau khi vạn niệm đều mất thì không còn hứng thú với bất cứ thứ gì nữa.
Nhưng đã đến tìm Phong Minh, đương nhiên là có ý muốn sống.
—