Chương 103: Phong Minh Trưởng Thành
Nói về trình độ luyện dược của Phong Minh, đừng nói đến người ngoài, ngay cả những ai quen biết hắn từ trước như Cung Ngọc Minh cũng phải kinh ngạc khôn cùng.
Đáng tiếc là ngay cả gã cũng nhận được tin tức hơi muộn. Đến lúc gã vội vã chạy tới nơi thì chẳng còn lại thứ gì. May mà gã có thể trực tiếp tìm đến chính chủ, thế là mua được một ít đan dược thượng phẩm từ tay Phong Minh.
Tại một trà lâu bên trong học viện, Cung Ngọc Minh vừa nhấp trà vừa nghe người xung quanh bàn tán xôn xao về chuyện Phong Minh bán đan dược lần này. Không một ai là không tán thưởng trình độ luyện dược cao siêu của hắn, khiến Cung Ngọc Minh cũng cảm thấy nở mày nở mặt, dù sao đó cũng là bằng hữu chí cốt của gã mà.
Gã không đến đây một mình, người ngồi uống trà cùng gã là một kẻ mới quen biết chưa lâu — Tống Vạn Thông. Gã tìm gã này mua tin tức vài lần, thành ra dần trở nên quen thuộc.
Tống Vạn Thông thổ lộ tiếng lòng: “Chẳng trách Dư Tiêu trưởng lão lại phá lệ thu nhận vị tiểu đệ tử này, giờ thì không còn ai dám hoài nghi trình độ luyện dược của Phong sư thúc nữa rồi. Minh thiếu có chỗ không biết, hắc hắc, ta đi sớm nên cướp được không ít đan dược, đại bộ phận đều đã sang tay kiếm lời. Nhờ phúc của Phong sư thúc mà ta kiếm được một khoản khá khẩm, giờ giá quy đổi ngoài chợ đen còn cao hơn nữa. Không ít tu giả trong Lan Thủy thành cũng đang nghĩ đủ mọi cách để thu mua đan dược của Phong sư thúc với giá cao đấy.”
Nghĩ đến vị đại thiếu gia trước mắt này không cướp được viên nào, Tống Vạn Thông liền buông lời tâng bốc: “Dĩ nhiên Minh thiếu khác với chúng ta rồi, ngài có thể trực tiếp lấy đan dược từ tay Phong sư thúc, không biết có bao nhiêu người phải ghen tị với ngài và Thịnh thiếu đâu.”
Cung Ngọc Minh nghe vậy đương nhiên là sướng rơn, mày bay mắt múa nói: “Hừm, ta và Phong Minh có quan hệ gì chứ, người khác tuổi gì mà so?”
Toàn bộ Cao Dương quận có biết bao nhiêu người, duy chỉ có gã là có mắt nhìn người, bắt quàng được mối quan hệ với Phong Minh từ sớm. Khi ấy không ít kẻ chê cười gã, đến lúc Phong Minh được Dư Tiêu nhận làm đệ tử thì bọn họ đã bắt đầu ghen tị rồi. Chờ tin tức nơi này truyền về, đám người kia chắc chắn sẽ hối hận xanh ruột vì không ra tay trước, còn đối với Cung Ngọc Minh gã thì chỉ có đỏ mắt đố kỵ mà thôi.
Ha ha, thật là thống khoái!
Tống Vạn Thông lập tức bồi thêm một tràng vuốt mông ngựa, khiến Cung Ngọc Minh càng thêm hớn hở.
Tống Vạn Thông cũng vô cùng hâm mộ Cung Ngọc Minh vì kết giao được với một vị đại sư luyện dược trong tương lai. Hắn thầm nghĩ phải nhân lúc Minh thiếu còn cần dùng đến mình mà nỗ lực một phen, giữ vững mối quan hệ này thì đối với hắn cũng có đại hảo xứ.
Tống Vạn Thông biết rõ Cung Ngọc Minh thích nghe điều gì, bèn đem những trò tiểu xảo do bên La Nguyệt phong bày ra kể cho gã nghe. Người ngoài thì cứ ngỡ đó là chuyện trùng hợp.
Nhưng hắn lại thăm dò được tin tức, đối phương rõ ràng là cố tình nhắm vào Phong Minh, dụng tâm cực kỳ hiểm ác. Có điều kết cục ra sao thì ai nấy đều đã thấy rõ, Phong Minh danh tiếng vang dội, còn tính kế của La Nguyệt phong thì hoàn toàn đổ sông đổ biển.
Cung Ngọc Minh xì mũi coi thường: “Quả nhiên chỉ biết làm mấy trò không nấp nổi dưới ánh mặt trời, có điều trước thực lực tuyệt đối thì tất cả đều vô dụng.”
Tống Vạn Thông liên thanh phụ họa, bảo chứ còn gì nữa.
Cung Ngọc Minh vừa về liền đem những chuyện tính kế này kể cho Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nghe để bọn họ nắm được tình hình, đề phòng người của La Nguyệt phong chưa chịu từ bỏ ý định.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đối với việc này chẳng chút bất ngờ, La Nguyệt phong không giở trò mới là chuyện lạ.
Hiện tại tinh lực của hai người đều đặt vào việc tu luyện để nâng cao thực lực, chỉ cần không rời khỏi phạm vi của học viện, những trò tiểu xảo và tính kế của La Nguyệt phong đối với bọn họ chẳng bõ bèn gì.
Có điều một nhân vật như Tống Vạn Thông này cũng khá thú vị, Phong Minh không ngại cho hắn một ít đan dược, chỉ cần hắn lưu tâm đến những tin tức liên quan tới hắn và Bạch Kiều Mặc là được. Dẫu cho người khác không tính kế được bọn họ, nhưng không có nghĩa là hắn có thể bỏ qua, tất cả đều ghi nợ ở đó cả đấy thôi.
Tống Vạn Thông nhận được công việc này thì càng thêm vui mừng, không ngờ mình lại lọt vào mắt xanh của Phong Minh, thế là đối với chuyện của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc tự nhiên càng thêm tận tâm tận lực.
Kể từ lần đầu tiên, đan dược do Phong Minh luyện chế thường xuyên xuất hiện tại quầy hàng chuyên dụng của hắn, lần nào cũng vừa lên kệ là bị người ta tranh cướp sạch sành sanh.
Phong Minh cũng tiếp thu kiến nghị của người khác, tiến hành hạn chế số lượng mua đối với mỗi người, cố gắng để cho nhiều đệ tử trong học viện có cơ hội mua được đan dược hơn.
Ngày rằm tháng hai qua đi, dần dà có người đã nắm được quy luật, bèn đến xếp hàng chờ sẵn ở quầy từ sớm, đan dược vừa được đưa tới là có thể lập tức cướp được ngay.
Có người mua để tự mình sử dụng, cũng có người giống như Tống Vạn Thông đem sang tay bán lại với giá cao, lần nào cũng có thể nhẹ nhàng kiếm được một khoản nguyên tinh.
Trong Lan Thủy thành có thương gia muốn đi cửa sau với Phong Minh, ngỏ ý mua trực tiếp đan dược từ tay hắn với giá cao, như vậy Phong Minh cũng có thể kiếm được nhiều hơn.
Tuy nhiên Phong Minh đã cự tuyệt, đan dược bán ra vẫn được đặt tại Vật Dịch các trong học viện, đối với việc kiếm thêm nhiều nguyên tinh kia hắn chẳng mảy may động lòng.
Hắn đương nhiên là không động lòng rồi, bởi vì đan dược gửi bán ở Vật Dịch các thì lượng nguyên tinh trên người hắn chẳng những không giảm mà trái lại còn tăng lên, hắn thèm khát gì chút nguyên tinh lẻ đó chứ?
Học viện che chở cho hắn và Bạch Kiều Mặc, hắn dĩ nhiên cũng bằng lòng báo đáp lại học viện.
Chính vì thế, đan dược của hắn ở bên ngoài lại càng thêm ôm hàng đắt khách, giá cả bị thổi lên tận trời.
Thậm chí còn có đan dược lưu thông đến tận Cao Dương quận. Sau khi biết được số đan dược này xuất xứ từ tay ai, không ít người ở Cao Dương quận mém chút thì trầm cảm, đúng như những gì Cung Ngọc Minh từng nghĩ, rất nhiều người đã bắt đầu đố kỵ với gã.
Cái tên Cung Ngọc Minh này phải chăng đã sớm biết trước điều đó nên mới bắt quàng quan hệ với Phong Minh ngay từ khi hắn vừa đặt chân đến Cao Dương quận?
Nếu sớm biết Phong Minh sẽ trở thành đệ tử của Dư Tiêu, lại có thể trở thành Tam phẩm luyện dược sư nhanh đến như vậy, bọn họ nhất định sẽ cung phụng Phong Minh như tổ tiên.
Cứ cách một khoảng thời gian, bên trong quầy hàng chuyên dụng của Phong Minh lại tăng thêm một hai loại đan dược Tam phẩm mới. Các đệ tử trong học viện, bao gồm cả đệ tử hệ Luyện Dược, ngày càng tâm phục khẩu phục hắn. Người khó chịu nhất chính là đám đệ tử La Nguyệt phong, Phong Minh càng xuất chúng thì bọn họ càng khó lòng chấp nhận.
Thế nhưng những trò tiểu xảo của bọn họ dùng trên người Phong Minh đều vô hiệu. Chẳng hạn như bọn họ muốn ly gián quan hệ giữa Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, hay ly gián Phong Minh với các đệ tử khác thuộc mạch Thiên Tuy phong, thế nhưng chẳng có vị nào cắn câu.
Các sư huynh sư tỷ của Phong Minh lồng ngực đâu có hẹp hòi đến mức không chấp nhận nổi việc thiên phú của sư đệ vượt trội hơn mình, đám sư điệt lại càng sùng bái Phong Minh, trên dưới một bề hòa thuận vui vẻ.
Lục sư huynh là người thích cùng Phong Minh luận bàn về luyện dược thuật nhất, bá chiếm không ít thời gian của Phong Minh. Có điều Phong Minh cũng chẳng bận lòng, bởi vì hắn cũng học hỏi được rất nhiều kiến thức hữu ích từ chỗ Lục sư huynh.
Ngũ sư huynh thì các mối quan hệ rộng rãi, có linh thảo nào khó mua, cứ nói với Ngũ sư huynh Trần Thiên Lãng một tiếng là chẳng bao lâu sau đã được đưa tới tận tay Phong Minh.
Phong Minh và sáu vị sư huynh sư tỷ chung sống vô cùng vui vẻ, chỗ nào cũng được hưởng sự chăm sóc của họ dành cho vị tiểu sư đệ này, ngay cả những vị sư điệt tuổi tác lớn hơn hắn cũng vậy.
Ngoại trừ luyện dược, thời gian và tinh lực Phong Minh dành cho việc tu luyện và nâng cao tu vi cũng không hề ít, Trọng Thạch phong đã trở thành nơi hắn thường xuyên lui tới.
Thành quả tu luyện trên Trọng Thạch phong vô cùng hiển hách. Sau một khoảng thời gian, Phong Minh tự cảm thấy nhục thân của mình đã cường tráng hơn rất nhiều, kinh mạch cũng thêm phần kiên nhận, còn sự ngưng luyện của nguyên lực thì tựu trung không cần phải bàn cãi nữa.
Tu vi của hắn thuận buồm xuôi gió đột phá đến Tụ Khí cảnh trung kỳ.
Bạch Kiều Mặc ở khoản tu luyện lại càng thêm phần cần mẫn, ngoại trừ thời gian nghỉ ngơi, hầu như hắn đều ngâm mình trên Trọng Thạch phong. Vào thời điểm Phong Minh tấn cấp, hắn cũng đã bước chân vào Nguyên Dịch cảnh trung kỳ, Phong Minh chẳng chút bất ngờ về điều này.
Nhưng người ngoài thì không cách nào thấu hiểu nổi, Bạch Kiều Mặc một kẻ phế nhân suốt ngày ngâm mình ở Trọng Thạch phong để làm cái gì? Có kẻ đột nhiên nảy ra ý nghĩ kỳ quặc, cho rằng Bạch Kiều Mặc do đan điền không cách nào tụ tập nguyên khí, nên dứt khoát đi theo con đường luyện thể thuần túy luôn rồi.
Điều này không phải là không có tiền lệ, trong Tàng Thư lâu của học viện có không ít thư tịch miêu tả về tình huống này. Tuy nhiên sách cũng chỉ ra rằng, con đường này gian nan khôn cùng, hầu như không có vị luyện thể giả nào có thể thành công đi đến tận cùng.
Trọng Thạch phong dùng để làm gì? Chẳng phải là để cho đệ tử vào đó tôi luyện thân thể hay sao? Theo thời gian Bạch Kiều Mặc ngâm mình ở Trọng Thạch phong ngày một dài, luận điệu này càng lúc càng có chỗ đứng, được nhiều người đồng tình hơn, bởi vì ngoài lý do đó ra thì không còn cách nào giải thích nổi nữa.
Thực ra nếu không phải mối quan hệ giữa Bạch Kiều Mặc và Phong Minh quá mức đặc thù, thì lâu ngày như vậy cũng chẳng có lắm người chú ý đến hắn đến thế.
Nhưng ai bảo Phong Minh đang là nhân vật phong vân cơ chứ, lại còn chẳng có biểu hiện gì là muốn từ bỏ Bạch Kiều Mặc, hai người thường xuyên cùng nhau ra vào Trọng Thạch phong.
Điều này giúp Bạch Kiều Mặc giành được sự tôn trọng trong lòng một bộ phận đệ tử. Thử hỏi có bao nhiêu tu giả sau khi bị phế mà vẫn kiên trì không từ bỏ như vậy?
Bạch Kiều Mặc đã làm được.
Mặt khác, danh tiếng của Phong Lâm Lang cũng bị ảnh hưởng lây, Phong Minh đã trở thành đối tượng đối chiếu rõ rệt của ả. Có lẽ nhiều tu giả khi gặp phải chuyện tương tự sẽ không ngần ngại lựa chọn cách làm giống như Phong Lâm Lang.
Thế nhưng khi đặt mình vào hoàn cảnh của Bạch Kiều Mặc, bọn họ lại hy vọng người mình gặp được không phải là Phong Lâm Lang, mà là một người không rời không bỏ như Phong Minh.
Con người ta lúc nào cũng sẽ lựa chọn phía có lợi cho bản thân mình.
Thành thử Phong Minh biểu hiện càng xuất chúng bao nhiêu, Phong Lâm Lang lại càng thảm hại khi bị mang ra so sánh bấy nhiêu.
Tống Vạn Thông mang đến một tin tức: “Phong Lâm Lang đã nộp đơn xin ra ngoài lịch luyện rồi, thủ tục xét duyệt rất nhanh, ước chừng ngày mai sẽ rời đi.”
Tâm trí Phong Minh vẫn còn đang chìm đắm trong mẻ luyện dược vừa mới kết thúc, thuận miệng đáp: “Chuyện này cũng bình thường thôi mà, trước đây ả ta đâu phải chưa từng ra ngoài lịch luyện.”
Tống Vạn Thông biết Phong Minh chưa nghĩ tới tầng sâu hơn, bèn khẽ nhắc nhở: “Bởi vì duyên cớ của Phong sư thúc mà áp lực của Phong Lâm Lang hiện tại không hề nhỏ, ước chừng vì thế nên mới muốn né tránh đi thôi.”
Nghe vậy Phong Minh lập tức hiểu ra. Ngay cả chính hắn cũng không ngờ tới, hắn và Bạch Kiều Mặc sau khi đến Tứ Hồng thư viện, dẫu chưa từng thèm đoái hoài gì đến Phong Lâm Lang, vậy mà lại tạo thành kết cục như thế này.
Trong ấn tượng của hắn, Phong Lâm Lang là một người kiêu ngạo biết nhường nào cơ chứ.
Đây là còn trong tình huống tu vi thật sự của Bạch đại ca chưa bị bại lộ đấy nhé. Nếu ả biết Bạch đại ca chẳng những đan điền đã được chữa trị, mà tu vi còn đạt tới Nguyên Dịch cảnh trung kỳ, liệu ả có đơn thuần chỉ là né tránh thế này thôi không?
Mới bấy nhiêu thôi mà đã chê áp lực lớn rồi sao?
Phong Minh thảy một bình đan dược Nhị phẩm qua đó, hỏi: “Có biết Phong Lâm Lang đi đâu lịch luyện không? Ngoài ả ra thì còn có những ai đi cùng?”
Tống Vạn Thông thầm nghĩ Phong Minh ra tay quả là rộng rãi, vội vàng xun xoe báo cáo: “Biết chứ, nơi ả đến là U Minh cốc. Nghe nói dạo gần đây nơi đó nghi ngờ có di phủ xuất thế, có lẽ là muốn tới cầu may mắn chăng, tu vi của Phong Lâm Lang dạo này hầu như không có tiến triển gì. Ngoài ả ra thì đệ đệ của ả cũng đi cùng. Ta còn để ý thấy Ngô Ứng Ngạn cũng đang chú ý đến tin tức của ả, rất có khả năng sau khi Phong Lâm Lang xuất phát gã sẽ đuổi theo sau. Phong Hồng Nhuệ ở sau lưng thực chất vẫn có tiếp xúc với Ngô Ứng Ngạn.”
Trong mắt Tống Vạn Thông, Phong Hồng Nhuệ đúng là ngu xuẩn hết chỗ nói, Phong Lâm Lang có đứa đệ đệ như vậy đúng là xúi quẩy tám đời.
Phong Hồng Nhuệ không chỉ ngu mà còn thiển cận, thay tỷ tỷ hắn chọn ai không chọn, lại đi chấm trúng cái loại hàng như Ngô Ứng Ngạn.
Phong Minh cũng có cùng suy nghĩ, thế nên hắn còn chẳng thèm coi Phong Hồng Nhuệ là đối thủ.
Buổi tối, Bạch Kiều Mặc từ Trọng Thạch phong trở về, Phong Minh đem chuyện này kể lại cho hắn nghe.
Bạch Kiều Mặc khẽ cười lắc đầu: “Ta đã sớm không còn để tâm đến Phong Lâm Lang nữa rồi, Minh đệ cũng không cần bận lòng.”
Phong Minh nhướng mày, lời này hắn tin. Dù sao đối với Bạch Kiều Mặc mà nói thì đó đã là chuyện của hai kiếp người rồi, Phong Lâm Lang xứng đáng gì để Bạch đại ca phải tơ tưởng suốt hai đời cơ chứ.
Phong Minh nói: “Ta bảo người chú ý hành tung của ả không phải vì ả, mà là vì kẻ họ Ngô kia kìa. Cái gã họ Ngô đó xem ra cũng chung tình gớm, đến giờ vẫn còn tơ tưởng đến ả ta, cho nên Phong Lâm Lang ra ngoài lịch luyện, huynh nghĩ Ngô Ứng Ngạn sẽ không có động tĩnh gì sao?”
Bạch Kiều Mặc lập tức hiểu ra dụng ý của Phong Minh: “Là ta hiểu lầm Minh đệ rồi, Minh đệ muốn làm thế nào?”
Minh đệ tất cả đều là vì hắn, nếu không sao phải chú ý đến hạng người như Ngô Ứng Ngạn chứ. Được người ta bảo bọc như vậy, đối với Bạch Kiều Mặc mà nói, là trải nghiệm hiếm hoi suốt cả hai kiếp người, khiến hắn có chút đắm chìm vào đó.
Phong Minh chớp chớp mắt nhìn Bạch Kiều Mặc nói: “Hay là chúng ta cũng ra ngoài lịch luyện đi. Tính toán thời gian thì chúng ta tới đây cũng đã hơn nửa năm rồi, chẳng biết tình hình của cha ta thế nào rồi nữa. Hiệu quả tu luyện của Bạch đại ca trên Trọng Thạch phong chắc cũng đã giảm bớt rồi đúng không?”
Phong Minh nói lời này không sai, việc tu luyện ở Trọng Thạch phong đối với Bạch Kiều Mặc hiệu quả càng lúc càng nhỏ, hắn cũng đang cân nhắc đến chuyện chuyển đổi sang địa điểm tu luyện khác.
Ngoại trừ tu luyện ở Trọng Thạch phong, trong hơn nửa năm qua hắn còn đọc rất nhiều sách vở trong Tàng Thư lâu, bao gồm cả các loại liên quan đến trận pháp.
Hắn cũng thường xuyên gặp gỡ giao lưu với Đại sư huynh, sau lưng cũng đã bái kiến sư phụ vài lần.
Thời điểm này ra ngoài lịch luyện cũng khá thích hợp, chỉ là: “Dư tiền bối có đồng ý không?”
Thiên Tuy phong và Dư Tiêu tiền bối yêu thương bảo bọc Minh đệ ra sao Bạch Kiều Mặc là người rõ nhất, e rằng sẽ không dễ dàng để Minh đệ rời khỏi phạm vi che chở của học viện đâu.
Phong Minh hắc hắc cười rộ lên: “Nói vậy tức là Bạch đại ca huynh cũng muốn đi đúng không? Chuyện bên chỗ sư phụ cứ giao cho ta là được, yên tâm đi, ta chắc chắn có thể thuyết phục được sư phụ. Ta đâu có hành động một mình, bên cạnh còn có một vị cao thủ là huynh cơ mà.”
Bạch Kiều Mặc khẽ gật đầu: “Ta tự nhiên sẽ lấy sự an toàn của Minh đệ làm trọng.”
Phong Minh phấn khích hẳn lên, tĩnh lặng lâu ngày sinh ra thèm khát vận động, bị nhốt ở học viện hơn nửa năm trời rồi, hắn muốn ra ngoài tung hoành một chuyến.
Hắn nhất định có thể thuyết phục được sư phụ.
Ngày hôm sau, Phong Minh đến Thiên Tuy phong, vẫn như cũ đi theo sư phụ học tập trước.
Dư Tiêu đem tất cả các phương tử Tam phẩm mà mình biết truyền dạy hết cho đồ đệ rồi, cảm giác ở giai đoạn Tam phẩm này không còn thứ gì có thể làm khó được đồ đệ nữa, liền nghĩ có thể cho đồ đệ thử thách một chút với đan dược Tứ phẩm.
Thực sự là bởi vì đứa nhỏ này ở phương diện khống chế hồn lực xuất sắc tột cùng, ngay cả người làm sư phụ như lão cũng không dám vỗ ngực bảo là vượt trội hơn đồ đệ.
Các luyện dược sư khác ở giai đoạn này của Phong Minh mà luyện chế đan dược Tứ phẩm, khả năng cao là hồn lực không cách nào chống đỡ được đến cùng, dẫn đến hồn lực phản phệ thì sẽ khốn đốn lớn. Cho nên lão xưa nay không mong muốn đệ tử của mình vượt cấp khiêu chiến, nhưng tình huống của vị tiểu đệ tử này lại quá mức đặc thù.
Hơn nữa có lão ở bên cạnh trông chừng, cũng không sợ xảy ra chuyện gì bất trắc.
“Hôm nay chúng ta thử luyện chế Huyền Nguyên đan, trước tiên hãy xem vi sư diễn luyện.”
Phong Minh kinh hỷ nói: “Huyền Nguyên đan Tứ phẩm ư? Sư phụ, người cho con thử sức với đan dược Tứ phẩm rồi sao?”
Dư Tiêu đưa tay gõ nhẹ vào trán vị tiểu đệ tử đối diện: “Ta không cho thì con không tự mình đi thử chắc?”
Một bộ dạng như thể đã đi guốc trong bụng tiểu đệ tử vậy.
Phong Minh hắc hắc cười, không đáp lời.
Dư Tiêu lắc đầu, cũng không phê bình tiểu đệ tử, chính vì biết hắn còn dư dả năng lực nên nếu hạn chế quá mức trái lại sẽ không tốt cho hắn.
“Phương tử không cần ta phải nói nữa, con chắc cũng đã có nghiên cứu rồi chứ, chúng ta trực tiếp mở lò luyện chế.”
Phong Minh liên tục gật đầu, tốt quá rồi, hai mắt sáng rực chằm chằm nhìn vào lò đan trước mắt, không muốn bỏ lỡ bất kỳ một chi tiết nhỏ nhặt nào.
Dư Tiêu không mưu cầu kết quả thành đan, cố ý làm chậm toàn bộ quá trình luyện chế lại, mục đích là để đồ đệ nhìn cho thật rõ ràng, thỉnh thoảng còn lên tiếng giảng giải, giúp đồ đệ thấu hiểu sâu sắc hơn về nguyên lý thao tác.
Phong Minh giống như một miếng bọt biển khát nước, điên cuồng hấp thu các điểm kiến thức mới.
Dư Tiêu càng nhìn càng thấy vừa ý, mẻ đan này lúc luyện chế thành công đã quá giờ nghiêm trọng, hồn lực tiêu hao cũng có chút gay gắt, thế nhưng Dư Tiêu chẳng mảy mảy bận tâm.
“Thế nào? Có cần sư phụ ta làm lại một lần nữa không?”
Phong Minh xua tay, tràn đầy tự tin nói: “Không cần đâu ạ, sư phụ cứ chờ xem con biểu diễn đây này.”
—