Chương 1150: Thất Lạc Đại Lục
Lợi ích của việc tấn cấp Huyền Tiên ai ai cũng biết, thế nhưng ở Hạ Tiên Vực, tấn cấp Huyền Tiên không hề dễ dàng.
Đây là nói với những tu giả không có bối cảnh ở Trung Tiên Vực, nếu như ở Trung Tiên Vực có bối cảnh chỗ dựa, thì Trung Tiên Vực đưa xuống một ít tài nguyên tấn cấp, là có thể khiến tu giả của thế lực đó, so với người khác có được ưu thế tấn cấp lớn hơn.
Đó là vì ở Hạ Tiên Vực, tài nguyên tu luyện để tấn cấp Huyền Tiên vô cùng trân quý, nhưng ở Trung Tiên Vực – nơi hoàn cảnh tu luyện tốt hơn, tài nguyên phong phú hơn – tình hình không phải như vậy, dù không phải hàng thông thường, cũng tuyệt đối không khó kiếm.
Chính vì biết rõ hiện thực như vậy, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng chỉ bày tỏ một phen mơ ước tốt đẹp, rồi lại tập trung vào việc học tập và tu luyện của mình.
Thoáng chốc, từ khi bọn họ trở về Vân Lĩnh học phủ, đã năm năm trôi qua.
Tĩnh lâu lại sinh lòng muốn động, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc bèn nghĩ có phải nên ra ngoài đi lại một chút không.
Lần này, bọn họ muốn đổi chỗ khác đi dạo, còn các thế lực treo thưởng truy bắt bọn họ, tạm thời chưa đủ thực lực để thu thập, cách làm như đối phó Thiên Tâm Các có rủi ro quá lớn.
Hơn nữa khoảng thời gian này, những thế lực đó không chừng đã tăng cường đề phòng, chỉ muốn dùng kế bắt rùa trong rọ đối phó bọn họ.
Hai người đều dời ánh mắt về phía ba Hạ Tiên Vực còn lại, toàn bộ Hạ Tiên Vực, tính cả Vân Hải Tiên Vực, tổng cộng có bốn Hạ Tiên Vực.
Đã đến rồi, sao có thể không đến ba Hạ Tiên Vực kia dạo một vòng.
Hai người đối với việc khám phá thế giới xa lạ vô cùng hứng thú, có thể lĩnh hội phong cảnh khác biệt, gặp gỡ nhân vật khác biệt, thưởng thức mỹ vị khác biệt, như vậy chẳng phải vui sướng lắm sao.
Kết quả còn chưa kịp đem quyết định của mình nói cho sư phụ mỗi người biết, bọn họ đã nhận được tin tức từ sư phụ cùng học phủ của mình.
“Thất Lạc Đại Lục sắp mở ra? Đó là nơi nào… không đúng, chúng ta từng thấy ghi chép về phương diện này trong tàng thư lâu, vậy mà sắp mở ra rồi sao?”
Lần này Phong Minh đến gặp sư phụ, vốn định nói với sư phụ chuyện muốn tiếp tục ra ngoài lịch luyện, kết quả y còn chưa mở miệng, Đào Không Thanh đã nói cho y một tin tức trước.
Thất Lạc Đại Lục sắp mở ra.
Vậy còn chờ gì nữa, đương nhiên phải đến Thất Lạc Đại Lục xem trước, những kế hoạch khác lùi lại sau, bỏ lỡ cơ hội lần này, sau này y và Bạch Kiều Mặc e rằng sẽ không còn cơ hội vào Thất Lạc Đại Lục này lịch luyện nữa.
Đào Không Thanh vui mừng nhìn đệ tử của mình, nói: “Con đã biết nơi này, vậy vi sư không cần nói nhiều nữa, có gì muốn biết, tự mình đến tàng thư lâu tra cứu thêm, tình hình chi tiết hơn, trước khi xuất phát học phủ sẽ phát cho các con, khoảng thời gian còn lại, các con cứ chuẩn bị đi.”
Phong Minh gật đầu liên tục, định đi hỏi Bạch Kiều Mặc xem có nhận được tin tức này chưa, rồi lại đến tàng thư lâu tìm ghi chép về phương diện này.
Sau khi y gặp Bạch Kiều Mặc, quả nhiên Bạch Kiều Mặc cũng đã biết tin tức này từ sư phụ Giản trưởng lão, ngay sau đó, hai người cùng nhau đến tàng thư lâu.
Lúc này cũng có học viên khác từ ban lãnh đạo học phủ biết được tin tức mới nhất này, nhưng tin tức còn chưa truyền ra, nên học viên đến tìm tư liệu về phương diện này không nhiều.
Hai người cùng đi, rất nhanh đã tìm được tư liệu cần thiết, khắc lục vào ngọc giản rồi rời đi.
Lúc trước khi thấy những ghi chép này, hai người không quá coi trọng, dù sao Hạ Tiên Vực quá lớn, bọn họ muốn đi khắp toàn bộ Hạ Tiên Vực còn không biết cần tốn bao nhiêu thời gian, huống chi là một đại lục thất lạc bị phong ấn không biết khi nào mới mở ra như vậy.
Cơ duyên bên trong Thất Lạc Đại Lục tuy nhiều tuy tốt, nhưng cơ duyên của bốn Hạ Tiên Vực cũng rất nhiều, Thất Lạc Đại Lục cũng không phải không thể thay thế.
Thế nhưng điều khiến hai người mừng rỡ lần này là, bên trong Thất Lạc Đại Lục, rất có thể ẩn chứa cơ duyên tấn cấp Huyền Tiên.
Theo tư liệu ghi chép, trong Thất Lạc Đại Lục đã chôn cất nhiều vị cường giả Huyền Tiên, sau khi bọn họ vẫn lạc chắc chắn đều để lại di tàng quý báu.
Đây cũng không phải tình huống mà bọn họ tự tưởng tượng ra, từ tư liệu tìm được có thể thấy, đúng là từng có tu giả của thế lực khác, thu hoạch được thiên tài địa bảo có thể nâng cao xác suất tấn cấp Huyền Tiên trong Thất Lạc Đại Lục.
Thế nhưng cũng vì bên trong có cơ duyên như vậy, mỗi lần Thất Lạc Đại Lục mở ra, đều thu hút vô số tu giả đến đó lịch luyện.
Sự cạnh tranh giữa các tu giả tiến vào sẽ vô cùng khốc liệt, cộng thêm hoàn cảnh vốn đã hiểm ác bên trong Thất Lạc Đại Lục, mỗi lần mở ra số tu giả tổn hại bên trong cũng rất nhiều.
Thế nhưng điều này không thể ngăn cản quyết tâm của các tu giả tiến vào lịch luyện.
Trở về động phủ của Bạch Kiều Mặc, Phong Minh xem lại tư liệu đã tìm đủ, nói: “Đây là cơ hội tốt, chúng ta nhất định phải vào, biết đâu tìm được cơ duyên tấn cấp Huyền Tiên, chúng ta có thể mang về cho phủ trưởng hoặc hai vị sư phụ dùng.”
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Đúng vậy, bên trong cơ duyên hẳn là không ít, Thất Lạc Đại Lục còn có danh hiệu là phần mộ của Huyền Tiên, chính vì số lượng Huyền Tiên vẫn lạc bên trong là nhiều nhất, không có lần đại chiến nào mà số Huyền Tiên tử thương nhiều như lần đó.”
Phong Minh lại nói: “Chúng ta chẳng phải muốn đến các Hạ Tiên Vực khác đi xem sao, lần này cũng là cơ hội, tu giả đến Thất Lạc Đại Lục lịch luyện, không chỉ có Vân Hải Tiên Vực của chúng ta, tu giả của ba Tiên Vực kia cũng sẽ đến, chúng ta có cơ hội gặp gỡ đủ loại tu giả của ba Hạ Tiên Vực khác rồi.”
Bạch Kiều Mặc nói: “Hơn nữa Thất Lạc Đại Lục chỉ cho phép tu giả Hư Tiên tiến vào, Chân Tiên cũng không được, độ an toàn của chúng ta bên trong tăng lên rất nhiều.”
Với thực lực của hai người bọn họ, đối phó một hai Chân Tiên vẫn được, nhưng nếu không cấm Chân Tiên tiến vào, rất có thể bọn họ sẽ bị một đám Chân Tiên bao vây, vậy thì hết sức bất ổn.
Tình hình hiện tại vô cùng thuận lợi cho bọn họ, đương nhiên bọn họ cũng không tự đại đến mức cho rằng Hạ Tiên Vực không còn tu giả Hư Tiên nào khác có thể sánh ngang với mình.
Chưa quá mấy ngày, tin tức Thất Lạc Đại Lục sắp mở ra đã lan truyền khắp học phủ.
Đi trong học phủ, đâu đâu cũng có thể nghe thấy học viên bàn luận về đủ thứ chuyện của Thất Lạc Đại Lục, mọi người đối với nơi lịch luyện này đều rất hứng thú.
Thế nhưng vì tỉ lệ tử thương trong Thất Lạc Đại Lục cũng cực cao, nên học phủ không thể mang hết học viên đủ điều kiện theo, học viên được chọn vẫn lấy Hư Tiên hậu kỳ cùng đỉnh phong làm chủ.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, không chút nghi ngờ gì đều nằm trong danh sách xuất hành, đều không cần khảo hạch bọn họ.
Điều duy nhất cần lo lắng, là sợ bọn họ đi rồi không trở về, thiên tài như vậy, cần phải trân trọng, mà Thất Lạc Đại Lục lại là nơi có tỉ lệ tử thương cao như vậy, ban lãnh đạo học phủ sợ bọn họ xảy ra chuyện trong đó, tổn thất đối với học phủ sẽ rất lớn.
Nhưng sư phụ của bọn họ không ngăn cản, chính bọn họ cũng muốn đi, các vị lãnh đạo khác sao ngăn được.
Đồng thời cũng biết thiên tài cần được thả ra ngoài mài giũa lịch luyện, nếu không cũng không thể thuận lợi trưởng thành, thiên tài đều sẽ bị nuôi cho phế đi.
Các học viên được chọn đều đang chuẩn bị cho cuộc lịch luyện sắp đến, thời khắc như vậy, tu giả trong Vân Lĩnh Thành cũng đều bàn luận về chuyện Thất Lạc Đại Lục sắp mở ra.
Tin tức lớn như vậy, rất khó không bị truyền đi khắp nơi.
“Thất Lạc Đại Lục à, lại sắp mở ra rồi, đáng tiếc, cũng chỉ có những đại thế lực kia mới có thực lực đưa đệ tử và tu giả của mình vào đó lịch luyện, bọn ta tu giả tầm thường chỉ có thể nghe cho vui, không biết lần này Thất Lạc Đại Lục mở ra, sẽ nổi lên những thiên tài nào.”
“Đáng tiếc gì chứ, trước kia mở ra, có bao nhiêu thiên tài chết trong Thất Lạc Đại Lục, nơi đó được gọi là phần mộ của Huyền Tiên, kỳ thực chưa chắc không phải phần mộ của thiên tài, chúng ta không được đi, ít nhất an toàn.”
Đây thuần túy chỉ là tự an ủi, nếu thật sự để bọn họ có cơ hội đi, chắc chắn cũng sẽ tranh đến vỡ đầu chảy máu.
“Nghe nói Vân Lĩnh học phủ lần này cũng đưa hai thiên tài Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đi, không biết bọn họ có thể sống sót trở về không.”
“Cái này… cái này khó nói lắm, chẳng phải nói thiên tài chết trong đó không ít sao, thế nhưng phủ trưởng Vân Lĩnh học phủ và sư phụ của bọn họ, lại nỡ đưa bọn họ đi? Vạn nhất không may vẫn lạc bên trong, tổn thất của Vân Lĩnh học phủ sẽ lớn lắm.”
“Ai nói không phải chứ, không chỉ là tổn thất của Vân Lĩnh học phủ, cũng là tổn thất của chúng ta, có Phong tiên đan sư ở đây, chúng ta cố gắng một chút, dù phải xếp hàng cũng có cơ hội đến lượt mua được một viên tiên đan cực phẩm, nhưng nhỡ đâu thì sao?”
“Chao ôi, vậy thì không ổn rồi, ban lãnh đạo Vân Lĩnh học phủ không cân nhắc thêm sao? Việc lịch luyện, có cần phải phái một vị tiên đan sư đi không? Chẳng phải đều nên phái những tu giả có sức chiến đấu mạnh sao?”
Lời này vừa nói ra, không ít tu giả nhìn về phía kẻ vừa nói, có người nhắc nhở hắn: “Sức chiến đấu của Phong tiên đan sư cũng không hề yếu, Phong tiên đan sư và các tiên đan sư khác không giống nhau lắm.”
Ngay trước đêm xuất phát, đại sư huynh của Phong Minh là Mạnh Huyền Chí, kết thúc đợt bế quan lần này từ Thạch Nhân tộc chạy về, y chính là nhận được tin tức Thất Lạc Đại Lục mở ra, vội vàng quay về.
Đoàn tụ với đại sư huynh, Phong Minh vô cùng vui mừng, cùng Bạch Kiều Mặc đều nhìn ra được, lần bế quan ở Thạch Nhân tộc này, thu hoạch của Mạnh sư huynh không nhỏ, khoảng cách đến Chân Tiên rất gần rồi.
Mạnh Huyền Chí nói: “Thất Lạc Đại Lục không cho tu giả Chân Tiên tiến vào, nhưng Hư Tiên tiến vào lịch luyện, lại có thể tấn cấp Chân Tiên.”
Phong Minh hiểu ra: “Đại sư huynh muốn tấn cấp Chân Tiên trong Thất Lạc Đại Lục?”
Mạnh Huyền Chí gật đầu: “Cơ duyên bên trong không ít, một khi có được, sẽ dễ tấn cấp Chân Tiên hơn bên ngoài.”
Hơn nữa nếu y tấn cấp Chân Tiên, cùng sư đệ và Bạch sư đệ, thực lực của bọn họ cũng có thể mạnh hơn.
Sư đệ vốn là người nghệ cao gan lớn, nhưng sư phụ trong lúc riêng tư từng bày tỏ sự lo lắng về sư đệ, không ai có thể lường trước trong Thất Lạc Đại Lục sẽ gặp phải tình huống gì.
Trước khi xuất phát, học phủ quả nhiên phát cho tất cả học viên đi theo một phần ngọc giản, trong ngọc giản có tin tức cụ thể hơn về Thất Lạc Đại Lục, cùng một tấm bản đồ đại khái, những thứ này không thể tìm thấy trong tàng thư lâu.
Phủ trưởng cũng lại tự mình dẫn đội, bởi vì lão là người có tu vi cao nhất trong học phủ, đi theo còn có Giản trưởng lão và các vị lãnh đạo khác.
Thế nhưng sư phụ Đào Không Thanh lại ở lại, dù sao cũng không thể dốc sạch toàn bộ lãnh đạo học phủ phái ra ngoài, vậy hậu phương sẽ không an toàn.
Phủ trưởng vung tay: “Xuất phát.”
Tiên chu cỡ lớn bay lên không, sau đó bay về phía ngoài thành, rất nhiều tu giả trong và ngoài học phủ dõi theo bọn họ rời đi.
Thất Lạc Đại Lục không nằm trong bất kỳ Hạ Tiên Vực nào, mà nằm trong vô tận Tinh Hà giữa các Hạ Tiên Vực.
Trong vô tận Tinh Hà tràn đầy đủ loại nguy cơ khó lường, không có cường giả bảo vệ, tu giả bình thường tiến vào, căn bản không thể sống sót.
Cũng vì vậy, chỉ có đại thế lực mới có thể hộ tống tu giả Hư Tiên của mình, đến Thất Lạc Đại Lục nằm trong vô tận Tinh Hà, tiến vào lịch luyện.
Tu giả không thể đi cũng chỉ biết bày tỏ sự hâm mộ lẫn đố kỵ với việc này.
Đây chính là hiện thực, tu giả trong đại thế lực, rốt cuộc vẫn có nhiều cơ duyên và tài nguyên hơn tu giả tầm thường khác, cũng có hoàn cảnh tu luyện tốt hơn, tốc độ trưởng thành đương nhiên cũng nhanh hơn các tu giả bình thường khác.
Tán tu cầu sinh càng thêm gian nan.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc rất hiểu điều này, tuy nói với bản lĩnh Hư Tiên của hai người bọn họ, nghĩ cách cũng có thể đến Thất Lạc Đại Lục, nhưng một khi bị phát hiện, vậy cũng rất nguy hiểm, giờ có phủ trưởng của học phủ tự mình hộ tống, đương nhiên là cực tốt.
Trên đường đi, bọn họ lại gặp tiên chu của Vân Sanh học phủ, thế rồi hai chiếc tiên chu trước sau bay trên không trung.
Vân Sanh học phủ cũng do phủ trưởng của bọn họ tự mình dẫn đội, mọi người đều phái ra cường giả mạnh nhất trong thế lực của mình.
Phong Minh nhìn tiên chu của đối phương, nói: “Còn tưởng quan hệ của hai học phủ sẽ không còn như trước nữa, ai ngờ vẫn cùng nhau xuất hành, ngươi nói xem có phải hai bên đã bàn bạc trước rồi không? Dù sao tiến vào vô tận Tinh Hà nguy hiểm rất lớn, hành động cùng nhau sẽ an toàn hơn nhiều.”
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Rất có thể.”
—