Chương 1141: Trêu chuột
Phong Minh nói: “Có khả năng nào không, khí linh của Thiên Tâm Kính thật ra vẫn luôn âm thầm dòm ngó chúng ta? Khí linh biết hết thảy những chuyện này rồi, liệu nó muốn chọn cách làm nào?”
Phong Minh khoanh tay nói: “Thiên Tâm Kính à Thiên Tâm Kính, bọn ta không hề có ý mơ ước ngươi đâu, dẫu sao đạo lý thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội bọn ta vẫn hiểu, cho nên nếu tiện thì trò chuyện với bọn ta một phen đi, dù sao hiện tại kẻ địch chung của chúng ta đều là Thiên Tâm Các.”
Trên người Phong Minh bọn họ cũng có bảo vật dễ khiến kẻ khác thèm muốn, nhưng người khác chưa chắc đã biết rõ nội tình bảo vật trên người bọn họ.
Thiên Tâm Kính thì khác rồi, ngay cả không ít thế lực ở Trung Tiên Vực cũng rõ sự tồn tại của nó, vì thế thật sự không tiện mang theo bên mình.
Nếu không phải vì rủi ro cực lớn này, Phong Minh cũng muốn thử thu phục một phen, nghĩ cũng biết, các loại tài nguyên tu luyện trong những thế giới mặt gương của Thiên Tâm Kính vô cùng phong phú, tuyệt đối có thể cung ứng cho hắn và Bạch đại ca tu luyện tới Huyền Tiên mà không phải lo nghĩ chuyện tài nguyên tu luyện.
Phong Minh cố ý nói lớn tiếng như vậy, Tư Mậu nghe mà kinh ngạc vô cùng, Phong Minh nói những lời này với khí linh Thiên Tâm Kính sao? Chẳng lẽ khí linh ở ngay gần bọn họ?
Nhưng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc làm sao phát hiện và xác định được sự tồn tại của khí linh?
Kỳ thực nếu thật sự có thể như lời Phong Minh nói, liên thủ cùng Thiên Tâm Kính đối phó Thiên Tâm Các, Tư Mậu vô cùng sẵn lòng.
Còn về bản thân Thiên Tâm Kính, nghe Phong Minh nói tới bốn chữ hoài bích kỳ tội, Tư Mậu cũng cảm thấy vô cùng có lý, thứ này không phải thứ mà một tên Tiểu Hư Tiên như bọn họ có thể khống chế nổi.
Bất quá việc này đặt trên người hắn thì hợp lý, còn hai vị này dám khế ước với rồng, lá gan của bọn họ thật sự nhỏ vậy sao? Tư Mậu tỏ vẻ hoài nghi.
Bạch Kiều Mặc cũng ngẩng đầu nhìn lên không trung, hắn đồng dạng hy vọng khí linh có thể ra ngoài giao lưu với bọn họ một chút, nếu song phương hợp tác thì hành động của bọn họ sẽ thuận tiện hơn nhiều.
Bạch Kiều Mặc trực giác rằng khí linh ở ngay gần bọn họ, trước đó trong thế giới lưu ly ngũ sắc rực rỡ kia, khí linh hẳn đã chú ý tới sự tồn tại của bọn họ rồi.
Đúng lúc này, trên không trung có ánh sáng lóe lên, sau đó một giọng nói truyền vào tai Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, giọng nói kia lạnh lùng tới cực điểm, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
“Ta làm sao có thể tin các ngươi? Lời của tu giả các ngươi đều không thể tin.”
Khoảnh khắc nghe thấy giọng nói, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đồng thời nhướng mày, quả nhiên cảm ứng và trực giác của bọn họ không hề sai, khí linh vẫn luôn chú ý tới hai người bọn họ.
Phong Minh xoa cằm nói: “Hay là thế này đi, ta để Thỏ con trò chuyện với ngươi nhé? Thỏ con, có khách tới rồi, có kết bạn được hay không thì phải xem biểu hiện của chính ngươi đó.”
Phong Minh cảm thấy đồng loại nói chuyện với đồng loại vẫn thuận tiện hơn, cũng dễ được đối phương công nhận hơn.
Theo tiếng gọi của Phong Minh, bên cạnh hắn xuất hiện một thân ảnh con thỏ được cấu thành từ năng lượng.
Thỏ con vừa xuất hiện đã nhìn về một hướng nào đó trên không trung, hiển nhiên Thỏ con với thân phận đồng loại, cảm ứng được chính xác hơn vị trí của khí linh.
Không biết Thỏ con đã nói gì với đối phương, chẳng bao lâu sau, Thỏ con bị đối phương kéo vào một không gian riêng biệt.
Tư Mậu từ đầu tới cuối ngây ngốc nhìn theo.
Sự xuất hiện của Thỏ con khiến hắn đoán được đây là loại tồn tại gì, hẳn là tương đương với khí linh Thiên Tâm Kính.
Mà bảo vật thế nào mới có thể sinh ra khí linh? Đều là những tồn tại phi thường.
Quả nhiên hai tên Hư Tiên này lai lịch bất phàm, không chỉ khế ước được với rồng, mà còn mang theo bảo vật có khí linh.
Lúc này hắn vô cùng mong hai khí linh có thể chung sống hòa hảo, đạt thành hợp tác.
Nhưng nghĩ tới thể chất đặc thù của mình, Tư Mậu cắn răng nói: “Chỉ cần có thể báo thù Thiên Tâm Các, nếu thân thể này của ta có ích cho các ngươi, các ngươi cứ việc lấy đi.”
Phong Minh suýt bị lời này làm sặc, trợn mắt với hắn: “Bọn ta cần nhục thân của ngươi làm gì? Đúng, tuy nói có khí linh muốn đoạt xá thân người, để tiện tu luyện hơn, nhưng đây không phải nguyện vọng của tất cả khí linh, không ít khí linh cũng có kiên trì của riêng mình, Thỏ con của ta thuộc trường hợp này, nó chướng mắt thân thể của ngươi a, chẳng có chút ý nghĩ gì với ngươi cả.”
“Được rồi, để ngươi yên tâm hơn một chút, nói cho ngươi chút thực tình nhé, bọn ta và Thỏ con kỳ thực cũng chỉ là quan hệ hợp tác tạm thời, Thỏ con luôn nhớ mong tìm được chủ nhân của nó, sau khi tìm được sẽ trở về bên cạnh chủ nhân, cho nên làm sao có thể giữa chừng từ bỏ mục tiêu đó để đoạt xá thân thể ngươi, ngươi cứ yên tâm đi, hảo hảo tu luyện nâng cao bản thân.”
Tư Mậu hiểu ra đây là mình tự đa tình, ngượng ngùng gãi đầu cười ngây ngô.
Cũng đúng, tu giả với tu giả có khác biệt rất lớn, khí linh với khí linh đương nhiên cũng có bất đồng, không thể đánh đồng tất cả.
Tư Mậu thừa nhận: “Là ta nghĩ nhiều, là ta hiểu lầm rồi.”
Không bao lâu sau, Thỏ con quay lại, nói cho Phong Minh biết ý nghĩ của khí linh Thiên Tâm Kính: “Thiên Tâm Kính sớm biết những tu giả bên ngoài muốn thu phục nó, cũng phát hiện vấn đề năng lượng bị rút mất, nhưng nó chỉ là một tấm gương, không làm được gì, Thiên Tâm Kính cũng nói rồi, nó không có hứng thú với việc đoạt xá nhục thân tu giả, nó cảm thấy làm một khí linh rất tốt.”
“Thiên Tâm Kính không thích tế đàn ở chỗ này, Thiên Tâm Kính phát hiện nơi này nguy hiểm với nó, nên ngày thường không muốn tới gần.
Thiên Tâm Kính nói rồi, nó không muốn giữ lại tế đàn này, nhưng nếu có thể trả lại phần năng lượng bị rút đi, nó sẽ càng vui hơn, các ngươi giúp Thiên Tâm Kính đạt được mục đích như vậy, nó sẽ tặng chúng ta rất nhiều tiên thảo.”
Hiển nhiên Thỏ con rất vui vẻ với kết quả này, Phong Minh đưa tay búng búng chú thỏ nhỏ, vạch trần nó: “Lợi ích cuối cùng là chính ngươi đòi Thiên Tâm Kính đúng không, đừng tưởng ta không biết.”
Thỏ con nhìn ngang nhìn dọc, chính là không nhìn Phong Minh, đúng vậy, đây là phần thù lao mà Thỏ con đã yêu cầu với Thiên Tâm Kính.
Nó muốn giúp chủ nhân trồng đầy đủ các loại tiên thảo trong tiên điền của không gian bí phủ, đợi chủ nhân trở về nhìn thấy chắc chắn sẽ rất vui.
Hơn nữa Phong Minh cũng có chỗ dùng tới, đây là đại hỷ sự mọi người đều vui.
Phong Minh cười nói: “Được thôi, phần thù lao này cũng rất tốt, hơn nữa chúng ta vẫn có thể tu luyện ở đây đúng không, vậy là được rồi, chúng ta bàn tiếp xem hành động thế nào đi.”
Thế là Thỏ con làm người truyền lời, Phong Minh, Bạch Kiều Mặc và khí linh Thiên Tâm Kính bàn bạc kế hoạch hành động tiếp theo.
Đầu tiên phải dẫn đám tu giả nơi này ra ngoài, đặc biệt là đám Chân Tiên, nếu không bọn họ vừa hành động là sẽ bại lộ hành tung ngay.
Tới lúc đó có lẽ phá tế đàn thì làm được, nhưng muốn sửa đổi tiên trận bên dưới tế đàn thì khó khăn rồi, việc sửa tiên trận tốt nhất không được để Thiên Tâm Các phát hiện, nếu không làm sao lặng lẽ hoàn trả năng lượng về đây.
Làm sao dẫn đám tu giả nơi này bao gồm cả Mục Đồ đi khỏi đây, ánh mắt Phong Minh hướng về phía Tư Mậu, đây chẳng phải chính là mồi nhử tốt nhất sao.
Mục Đồ định dùng Cầm tiên tử làm mồi nhử để câu Tư Mậu ra, bọn họ cũng có thể dùng Tư Mậu làm mồi nhử, đem Mục Đồ cùng đám tu giả bên cạnh hắn ta thu hút đi càng nhiều càng tốt.
Ánh mắt Phong Minh nhìn Tư Mậu tới mức da đầu hắn tê dại, nhỏ giọng hỏi: “Cần ta làm gì sao?”
Phong Minh cười tủm tỉm vỗ vỗ vai hắn, nói: “Cần ngươi ở cùng khí linh Thiên Tâm Kính một thời gian, yên tâm đi, có khí linh bảo vệ ngươi, an toàn của ngươi chắc chắn được bảo đảm, yên tâm, Thỏ con nói rồi, Thiên Tâm Kính cũng không có hứng thú với nhục thân của ngươi, nó không muốn làm người.”
Tư Mậu đoán ra ý đồ của Phong Minh, nói: “Ý của ngươi là để ta cách một khoảng thời gian lại lộ diện một lần, dẫn người ở đây đi từng đợt từng đợt?”
Phong Minh gật đầu: “Đúng vậy, bọn chúng không phải muốn bắt ngươi về sao, vậy tới lúc đó chắc chắn sẽ phái người đuổi theo, chỉ là có thể lúc đó tu giả đuổi theo ngươi sẽ hơi nhiều, nhưng yên tâm, khí linh sẽ đứng về phía ngươi, có thể tùy thời đưa ngươi chuyển dời chỗ, cũng có thể hoàn toàn ẩn giấu ngươi đi, ngươi phải tin vào bản lĩnh của Thiên Tâm Kính.”
Tư Mậu nghĩ một lát, cách này quả thật không tồi, hơn nữa ở một mức độ nào đó, hắn và Thiên Tâm Kính có kẻ thù chung, dù phải mạo hiểm hắn cũng nguyện ý hợp tác.
Tư Mậu gật đầu nói: “Được, ta đồng ý, vậy chúng ta bắt đầu hành động ngay đi, ta nhất định sẽ phối hợp thật tốt với các ngươi.”
Tư Mậu vừa gật đầu đáp ứng, trước mặt bọn họ liền xuất hiện hư ảnh của một thiếu niên, không cần nói cũng biết, đây chính là khí linh của Thiên Tâm Kính.
Thiếu niên trông lạnh lùng thanh đạm, gật đầu với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, rồi chỉ tay vào Tư Mậu, bảo hắn đừng chống cự, sau đó, thân ảnh Tư Mậu và thiếu niên cùng nhau biến mất.
Còn những tu giả khác trong sơn cốc cùng bản thân Mục Đồ, hoàn toàn không phát hiện điều gì, chẳng hề hay biết hai phe mà hắn ta muốn tìm, ngay dưới mí mắt hắn ta đã đạt thành một cuộc hợp tác.
Thời gian tiếp theo chính là chờ đợi, Bạch Kiều Mặc trong lúc chờ đợi vẫn nghiên cứu tiên trận bên dưới tế đàn.
Trước đó khí linh Thiên Tâm Kính đã in lại trận đồ của tiên trận bên dưới cho Bạch Kiều Mặc, việc này càng thuận tiện cho hắn hành động.
Quả nhiên không bao lâu sau, trong sơn cốc có một tu giả kinh hỉ kêu lên: “Thiếu chủ, có rồi, ấn ký truy tung trên người Tư Mậu lại xuất hiện rồi.”
Mục Đồ không chút nghi ngờ, còn tưởng là chiến lược lợi dụng Cầm tiên tử đã có hiệu quả, ảnh hưởng của Cầm tiên tử đối với Tư Mậu quả nhiên rất lớn.
Hắn ta cũng vội nói: “Nhanh, lập tức phái người theo ấn ký đuổi tới, nhất định phải bắt hắn về đây.”
“Vâng, Thiếu chủ.”
Tiếp theo hoàn toàn là quá trình khí linh Thiên Tâm Kính trêu đùa đám tu giả Thiên Tâm Các, tu giả đuổi theo mới đi được nửa đường đã phát hiện ấn ký truy tung kia vậy mà lại biến mất.
Tin tức báo về, Mục Đồ một cước đá gãy một cây đại thụ trong sơn cốc.
Chậc, tính khí này đủ nóng nảy đấy.
Không bao lâu sau, bọn họ lại phát hiện ấn ký truy tung xuất hiện ở hướng hoàn toàn ngược lại, khoảng cách chênh lệch rất xa.
Đám tu giả Thiên Tâm Các cũng nghĩ không ra, Tư Mậu làm sao có thể di chuyển nhanh như vậy?
Bất quá nghĩ tới tình cảnh hắn trốn thoát khỏi vuốt Vân Lôi Báo, Mục Đồ cảm thấy mình tìm ra nguyên nhân rồi: “Tên ngu xuẩn đó, vậy mà lại biết thủ đoạn ẩn giấu rồi, xem ra món tiên khí truyền tống kia có thể phát huy chức năng truyền tống nhiều lần, trên người hắn có món tiên khí như vậy mà tất cả mọi người đều không phát hiện.
Nhanh, thông báo một nhóm người khác tiếp tục đuổi, nhất định phải bắt hắn về.”
“Vâng, Thiếu chủ.”
Nhưng khi nhóm người khác đuổi tới nửa đường, lại phát hiện ấn ký truy tung trên người Tư Mậu biến mất, người lại ẩn giấu rồi.
Tin tức báo về, cây đại thụ thứ hai trong sơn cốc gặp nạn.
Phong Minh thầm nghĩ, sao không tức giận tới mức đá bay luôn cái tế đàn đi, vậy thì bọn họ đỡ tốn sức rồi.
Mặc dù Mục Đồ tức điên người, nhưng khi ấn ký xuất hiện lần thứ ba, hắn ta lại không thể phớt lờ, đành phải lại phái một nhóm người đi đuổi.
Trò mèo vờn chuột như vậy, chơi đi chơi lại bảy tám lần, ngay cả bản thân Mục Đồ cũng rời khỏi sơn cốc, đích thân đi truy ấn ký, muốn đích thân bắt người mang về.
Nhìn Mục Đồ giận đùng đùng rời đi, Phong Minh suýt ngửa mặt lên trời cười lớn.
Bạch Kiều Mặc thì hiểu rõ nói: “Vị Mục thiếu chủ này hiển nhiên rất có lòng tin với sự an toàn của nơi này, có lẽ vì chưa từng bị bại lộ bao giờ, mới rời đi dễ dàng như vậy, hắn ta nghi ngờ có thế lực khác âm thầm trợ giúp Tư Mậu, nhưng…”
Phong Minh tiếp lời: “Đúng, đúng, hắn ta chỉ không ngờ kẻ âm thầm giúp Tư Mậu, vậy mà lại chính là khí linh Thiên Tâm Kính mà bọn họ vẫn luôn tìm kiếm, ha ha, nếu bọn họ biết chân tướng, không biết có bị tức chết hay không.”
Bạch Kiều Mặc mỉm cười.
Mục Đồ một phương có bị tức chết hay không thì không biết, nhưng khí linh Thiên Tâm Kính và Tư Mậu chắc chắn cảm thấy vô cùng hả giận.