← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 100: Thạch Phong

22 min read 28.08.2026

Còn chưa đến Trọng Thạch phong, Phong Minh và Hàn Xu đã bị chặn lại.

Lần này, mục tiêu bị chặn đường chính là Hàn Xu. Còn Phong Minh? Chỉ cần nhìn đôi mắt sáng rực vẻ hóng hớt của hắn là biết ngay gã này nán lại để làm gì rồi.

Một người gọi “Hàn sư muội”, một người gọi “Đoạn sư huynh”, chuyện này còn cần phải nói sao, tu giả trẻ tuổi soái khí trước mắt này chính là đại sư huynh Đoạn Tử Việt trong lời đồn – người được Lương Hàm ái mộ nhưng bản thân lại không thích gã.

Nhưng trong mắt Phong Minh, phong thái của gã kém xa Bạch Kiều Mặc.

“Hàn sư muội muốn tới Trọng Thạch phong sao? Vị này chính là tiểu sư thúc của Hàn Xu, thất đệ tử của Dư trưởng lão – Phong sư thúc phải không, tại hạ là Đoạn Tử Việt của Phù phong.”

Đoạn Tử Việt nhìn về phía Phong Minh với ánh mắt mang theo vài phần đánh giá, nhưng trên mặt lại tỏ ra rất ôn hòa, khá có phong phạm của đại sư huynh Phù phong.

“Hóa ra là Đoạn sư điệt, Đoạn sư điệt có lời gì cứ việc nói với Hàn sư điệt, ta có thể đứng bên cạnh đợi một lát.” Phong Minh xua xua tay, bộ dạng tỏ ra vô cùng tùy tiện rộng rãi.

Hàn Xu ở trong lòng tức tối lườm một cái, tiểu sư thúc này của nàng khi tu luyện thì vô cùng tập trung chuyên chú, nhưng lúc rảnh rỗi cũng vô cùng thích hóng hớt, thích xem náo nhiệt.

Nhìn xem, bây giờ liền quang minh chính đại đứng một bên xem náo nhiệt của nàng và Đoạn Tử Việt rồi, có vị trưởng bối nào như hắn không cơ chứ?

Đoạn Tử Việt ngược lại có chút ngượng ngùng, gã vốn muốn bắt chuyện vài câu với Phong Minh, nhưng Phong Minh lại bày ra bộ dạng không quấy rầy gã và Hàn sư muội nói chuyện, bảo gã làm sao tiếp lời đây?

Đoạn Tử Việt trong lòng đành phải thôi, trên mặt mỉm cười quan tâm Hàn Xu vài câu, sau đó liền nhắn nhủ Phong Minh nếu có nhu cầu gì về linh phù thì cứ việc tới Phù phong tìm gã.

Phong Minh cười híp mắt bày tỏ sự cảm ơn, đưa mắt nhìn Đoạn Tử Việt rời đi, lại còn trưng ra bộ dạng khá là tiếc nuối.

Hàn Xu thẳng thắn lườm một cái: “Ta một chút cũng không thích tên này, chỉ muốn cố gắng tu luyện nâng cao thuật luyện dược, ngàn vạn lần đừng đem ta và gã kéo lại với nhau. Thật là, cũng chỉ có tên Lương Hàm kia là không hiểu tiếng người, cứ như một kẻ điên vậy.”

Phong Minh quay đầu đánh giá Hàn Xu từ trên xuống dưới, Hàn Xu bị hắn nhìn đến mức nổi da gà: “Tiểu sư thúc người nhìn cái gì vậy?”

Phong Minh ha ha cười lớn: “Sư điệt nói đúng, tên này không hợp với sư điệt đâu, sớm vạch rõ giới hạn với gã là tốt nhất.”

Hàn Xu bất lực nói: “Ta vẫn luôn vạch rõ giới hạn mà, nhưng có những kẻ chính là nghe không hiểu tiếng người. Đoạn sư huynh này cũng thế, lần nào cũng bày ra bộ dạng quan tâm ta, khiến ta đến cả lời tuyệt tình cũng không cách nào thốt ra được.”

Phong Minh nhướng mày: “Sao ngươi biết gã không phải là cố ý?”

Hàn Xu kinh hô: “Không thể nào chứ? Nếu là cố ý thì tên này cũng quá ghê tởm người khác rồi.”

Hai người vừa nói vừa đi tới dưới chân Trọng Thạch phong, có hai người nhận được tin tức bọn họ tới liền từ trên núi chạy xuống, chính là Thịnh Đạc và Cung Ngọc Minh.

Phong Minh cũng có chút bất ngờ, Thịnh Đạc tới đây hắn biết, không ngờ Cung Ngọc Minh cũng chạy tới, còn tụ tập một chỗ với Thịnh Đạc nữa.

“Ngươi tới đây làm gì?” Phong Minh tò mò hỏi Cung Ngọc Minh, vị đại thiếu gia này trông không giống người nghiêm túc tu luyện chút nào.

Cung Ngọc Minh tức giận nói: “Tới đây đương nhiên là để tu luyện, ai lại tới nơi này để chơi bời chứ? Ta trong mắt Phong Minh ngươi chính là kẻ chỉ biết ăn uống chơi bời thôi sao? Thế thì ta cũng chẳng việc gì phải chạy tới Tứ Hồng thư viện chơi cả.”

“Ngươi thực sự tới để dụng tâm tu luyện sao?”

Cung Ngọc Minh đắc ý hẳn lên: “Đó là đương nhiên rồi, ta không phát uy thì thôi, một khi phát uy tuyệt đối sẽ khiến không ít người rớt cằm ra ngoài, Phong Minh ngươi cứ chờ mà xem.”

Phong Minh: “Được thôi, ta chờ xem kết quả.”

Hy vọng vị đại thiếu gia này có thể kiên trì được thời gian dài một chút, đương nhiên Cung Ngọc Minh kiên trì cầu tiến, hắn đương nhiên ủng hộ rồi.

Cung Ngọc Minh và Thịnh Đạc hộ tống Phong Minh và Hàn Xu lên Trọng Thạch phong tìm Bạch Kiều Mặc, hai người phấn khích kể về tình hình trên Trọng Thạch phong.

Tuy rằng tới đây tu luyện thời gian chưa dài, nhưng Thịnh Đạc rõ ràng cảm thấy tốc độ tăng tiến của mình được đẩy nhanh hơn.

Nếu nói trước đây tốc độ đả thông kinh mạch là hai, sau khi rèn luyện ở đây, tốc độ đã tăng lên đến ba rồi, và không gian tăng tiến vẫn chưa dừng lại.

Cứ tiếp tục tu luyện ở đây, hắn có thể tấn cấp Tụ Khí cảnh trong thời gian ngắn hơn.

Thịnh Đạc trước đây cảm thấy bản thân có thể tấn cấp Tụ Khí cảnh đã là vô cùng ghê gớm rồi, còn về Thịnh gia, dựa vào mẫu thân hắn và đại tỷ hắn là được rồi, hắn núp dưới bóng bọn họ sống qua ngày đoạn tháng.

Ở cái nơi như Khánh Vân thành, Tụ Khí cảnh là đủ dùng rồi.

Tuy nhiên thế sự khó lường, ai ngờ được hắn lại đi theo Phong Minh chạy tới Tứ Hồng thư viện, tấn cấp Tụ Khí cảnh cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì nữa, nỗ lực một phen là có thể thực hiện được.

Hắn rất muốn gọi cả đại tỷ của mình tới, ở lại Khánh Vân thành quá mức hạn chế không gian phát triển của tỷ tỷ hắn rồi.

Hắn đã quyết định viết thư gửi về khuyên nhủ tỷ tỷ mình, muốn có được sự phát triển tốt hơn thì vẫn phải bước ra khỏi Khánh Vân thành.

Thịnh Đạc giới thiệu: “Trọng Thạch phong, càng lên cao trọng lực càng lớn, nơi cao nhất trọng lực đạt tới năm mươi lần, cũng chỉ có cường giả Nguyên Đan cảnh mới có thể leo lên nổi.”

“Ta và Cung thiếu hiện tại đang tu luyện ở tầng thứ nhất và tầng thứ hai, nơi này đa phần là đệ tử Thối Thể cảnh và Khai Mạch cảnh đang tu luyện. Bạch đại thiếu cũng chỉ có ngày đầu tiên mới tới là dừng lại ở hai tầng này một lát, sau đó rất nhanh liền lên tầng thứ ba, hiện tại Bạch đại thiếu đang dừng lại ở tầng thứ mấy thì chúng ta cũng không biết.”

Phong Minh vẻ mặt đầy kiêu hãnh: “Bạch đại ca đương nhiên không giống các ngươi rồi.”

Cung Ngọc Minh thầm nghĩ, đó là Bạch Kiều Mặc, Phong Minh ngươi có cái gì mà đắc ý chứ, gã nói: “Phong Minh ngươi có tới đây thì cũng chỉ có thể giống chúng ta ở tầng thứ nhất tầng thứ hai mà thôi, không cách nào đi lên tiếp được đâu.”

Phong Minh: “Ai nói thế? Ta đã là Tụ Khí cảnh rồi, cho dù có ở lại hai tầng này thì chắc chắn cũng có thể đi lên nhanh hơn các ngươi.”

Cung Ngọc Minh không phục nói: “Thế thì chúng ta đến so tài chút đi, Hàn sư tỷ làm trọng tài cho chúng ta nhé, tiện đà giám sát tiểu sư thúc của tỷ, hắn chỉ giỏi ăn gian thôi.”

“Ta ăn gian bao giờ chứ, tên họ Cung kia ngươi đừng hòng bôi nhọ danh tiếng của ta.”

Nhìn hai tên này đấu khẩu như con nít, Hàn Xu che miệng cười liên tục, Thịnh Đạc ở một bên nhìn xem trái lại rất vui vẻ.

Ở Khánh Vân thành, Phong Minh căn bản không có đối thủ, tới nơi này lại đụng phải một Cung Ngọc Minh.

Hai ngày nay hắn nghe Cung Ngọc Minh phổ cập cho không ít sự tích về Phong Minh ở Cao Dương quận, cũng như đủ trò giao thủ của hai người, chuỗi ngày này sống thật sự là vô cùng đặc sắc.

Có người đi lên báo tin cho Bạch Kiều Mặc, nói Phong Minh tới tìm hắn rồi, Phong Minh đang ở lại tầng thứ nhất, nhất định đòi so tài một phen với tên họ Cung.

Trọng lực của tầng thứ nhất gấp hai lần trọng lực bình thường, Phong Minh ngoại trừ cảm thấy thân thể nặng hơn một chút, cũng không cảm thấy có gì cản trở khác.

Đi lại một lát trong không gian tầng thứ nhất là đã có thể nhảy nhót tưng bừng được rồi, điều này có được là nhờ kinh mạch của hắn từng được tái tổ chức lại được cường hóa qua, lại còn phục dụng không ít thú huyết đan cực phẩm, nhục thân cũng từng được cường hóa.

Hơn nữa sau khi tiến vào Tụ Khí cảnh, nguyên khí hấp thu từ bên ngoài cũng ngày đêm nuôi dưỡng thân thể hắn, nhục thân tự nhiên so với thời Thối Thể cảnh, Khai Mạch cảnh lại mạnh hơn không ít.

Cho nên tầng này căn bản không làm khó được Phong Minh.

Sau đó, các tu giả khác đang ở đây đều dừng việc rèn luyện của mình lại, tụ tập một chỗ vây xem hai kẻ như hai tên điên, thi đua nhảy nhót, đấm quyền với nhau, xem ai thích nghi tốt hơn với môi trường trọng lực nơi này, nhưng môi trường tầng thứ nhất không cách nào giúp hai tên điên này phân định thắng thua.

“Lên tầng thứ hai, chúng ta lên tầng thứ hai tỷ thí tiếp, ta nhắc nhở ngươi trước nhé, trọng lực của tầng thứ hai đạt tới năm lần rồi đấy, không phải chỉ là gấp đôi đâu.”

“Đi thì đi, tầng này làm sao hiển hiện được bản lĩnh của Phong Minh ta.”

Hàn Xu khẽ hắng giọng một tiếng, sau đó liền chắp tay sau lưng đi theo sau hai người, có cơ hội xem náo nhiệt của tiểu sư thúc, nàng sao có thể bỏ qua, tiểu sư thúc đường đường là trưởng bối mà lại ngây ngô đến vậy.

Nghĩ lại bản thân năm đó cũng từng tới Trọng Lực phong rèn luyện qua, tầng thứ hai cũng từng tới, cho nên sẽ không làm mất mặt mũi của Thiên Tuy phong.

Đây là phong cách của một mạch Thiên Tuy phong bọn họ, tuy nói bọn họ đều là luyện dược sư, nhưng quy định của sư tổ trái lại là cố gắng để bọn họ ít phục dụng đan dược để tu luyện, thời điểm ở Thối Thể cảnh và Khai Mạch cảnh đều bắt bọn họ tới Trọng Thạch phong tu luyện.

La Nguyệt phong thì khác hẳn, bọn họ khinh thường chạy tới Trọng Thạch phong, cùng đổ mồ hôi với những đệ tử xuất thân chẳng ra làm sao kia làm hủy hoại hình tượng.

Để Hàn Xu nói thì những kẻ đó chính là lũ ngốc, các vị tiền bối vất vả bố trí ra một ngọn Trọng Thạch phong dùng để làm gì chứ? Chẳng phải là vì tạo dựng cho đệ tử thư viện một môi trường tu luyện tốt hơn sao.

Hôm nay Bùi Ứng Mẫn cũng vừa vặn tới Trọng Thạch phong, thực ra người ngoài không biết, gã là biết tiểu sư đệ ở đây, đặc biệt tới tìm tiểu sư đệ để liên lạc tình cảm.

Gã tìm được Bạch Kiều Mặc ở tầng thứ tư, trọng lực nơi này đạt tới hai mươi lần, có điều nơi này đã rất ít người lui tới, thế nên người bên dưới cũng không biết Bạch Kiều Mặc là đang ở tầng thứ tư.

Không có người làm phiền, Bùi Ứng Mẫn vị đại sư huynh này nói chuyện với tiểu sư đệ liền rất thuận tiện.

“Ồ? Quản sự tầng thứ ba bảo ta tìm đệ kìa, nói cho đệ biết một tiếng Phong sư đệ tới Trọng Thạch phong rồi, là vì tìm đệ mà tới đấy, có điều giờ khắc này đang cùng người ta so tài ở bên dưới kìa.”

Hình tượng của Bạch Kiều Mặc lúc này có chút nhếch nhác, khắp người đẫm mồ hôi, tận dụng môi trường trọng lực hai mươi lần nơi này để thối luyện rèn giũa thân thể của mình, hiệu quả khá tốt, không chỉ nhục thân có thể được nâng cao, ngay cả nguyên lực trong cơ thể cũng được cô đọng lại không ít.

Nguyên dịch trong đan điền, tổng lượng dưới sự ép buộc của môi trường trọng lực, nhìn có vẻ giảm đi một chút, nhưng thực chất uy lực lại được nâng cao.

Bạch Kiều Mặc hồi còn ở Côn Nguyên Tông đã biết Tứ Hồng thư viện có một ngọn Trọng Thạch phong thế này, cũng từng hướng tới, muốn tìm cơ hội tới Tứ Hồng thư viện thử một lần.

Khi đó không có cơ hội, hiện tại lại dùng tới rồi, hắn cảm giác vô cùng tốt.

Vừa nghe thấy Minh đệ tới tìm mình, trên khuôn mặt vốn không có biểu cảm gì của Bạch Kiều Mặc lộ ra vẻ vui mừng, lấy khăn vải lau sạch mồ mồ hôi trên mặt và trên người, nói: “Minh đệ tới rồi, đệ phải xuống đón đệ ấy, nơi này đệ ấy không tới được.”

Bùi Ứng Mẫn nhìn sự thay đổi trước sau này của hắn, thấy khá là buồn cười: “Tiểu sư đệ và Phong sư đệ tình cảm tốt đến vậy, khiến sư huynh nhìn mà ngưỡng mộ ghen tị đấy.”

Bạch Kiều Mặc liếc gã một cái: “Đại sư huynh nếu ngưỡng mộ thì chi bằng cũng tự tìm cho mình một bạn lữ đi, liền có thể thể hội được tâm tình của sư đệ rồi.”

Bùi Ứng Mẫn cạn lời: “Nhắc tới Phong sư đệ là lời của tiểu sư đệ lại nhiều lên không ít, còn biết trêu chọc vị sư huynh này nữa chứ. Thôi được rồi, ta làm sư huynh không làm phiền hai người nữa, có điều cái thân phận này của đệ khi nào mới có thể công khai đây? Ta còn đang đợi dẫn đệ đi giới thiệu với người khác rằng ta có vị sư đệ thứ hai đấy.”

Bạch Kiều Mặc khựng lại một chút rồi nói: “Không vội, một khi thân phận công khai, đệ và Minh đệ muốn rời khỏi địa giới thư viện sẽ không quá dễ dàng, đệ và Minh đệ dù sao cũng phải ra ngoài lịch luyện.”

“Vậy là cứ phải luôn chịu đựng sự hoài nghi của kẻ khác sao?”

Bạch Kiều Mặc nhạt nhòa cười nói: “Kẻ khác nói cái gì thì có gì quan trọng chứ? Thực lực là của chính đệ, đại sư huynh huynh nói xem, đợi đến khi đệ và Minh đệ ra ngoài lịch luyện, có kẻ tới cướp bóc bọn đệ, kết cục sẽ như thế nào?”

Bạch Kiều Mặc nói xong liền quay người rời đi, trước tiên phải tắm rửa thay một bộ y phục sạch sẽ đã, bằng không khắp người toàn mùi mồ hôi thế này làm sao đi gặp Minh đệ được?

Hắn biết Minh đệ lần đầu tiên tới Trọng Thạch phong, lại có Thịnh Đạc và Cung Ngọc Minh ở đó, chắc chắn sẽ ở bên dưới chơi đùa một khoảng thời gian trước, cho nên hắn không vội, cứ để Minh đệ chơi đùa cho đã trước là được rồi.