← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 1102: Huyết Nha vực sự tất

21 min read 31.08.2026

 

Tin tức từ Huyết Nha trấn truyền tới Vân Lĩnh học phủ, những người khác nhau xuất hiện những phản ứng khác nhau.

Tin tức Bình Tư Vọng và Trần Liệt nhận được đại khái giống nhau, Trần Liệt còn đặc biệt tới tìm Bình Tư Vọng bàn bạc một phen.

Từ tin tức mà xét, đại sư huynh rời học phủ ra ngoài lịch luyện cùng Phong Minh, không hề tới Huyết Nha trấn?

Bọn họ cũng không thể liên hệ vị Huyền Tiên tiền bối trong lời đồn với hai người Bạch Kiều Mặc.

Bình Tư Vọng cũng không sao hiểu nổi, theo hắn thấy, Phong Minh hứng thú cực lớn với Quỷ Đan Sư, không giống kẻ dễ dàng nhận thua bỏ cuộc.

Hắn lắc đầu nói: “Không có tin tức của đại sư huynh bọn họ, kỳ thực cũng xem như một tin tốt, bất kể kẻ phía sau có tính kế thế nào, đại sư huynh bọn họ đều không xuất hiện, cũng sẽ không rơi vào cạm bẫy của bọn chúng.”

Trần Liệt nghĩ lại cũng thấy đúng: “Ngươi nói phải, vậy ta không cần lo lắng nữa.”

Trần Liệt tâm thái cực tốt, nói xong liền nghênh ngang bỏ đi, điển hình là kiểu dùng người xong liền quẳng.

Đào Không Thanh nhận được tin tức lại chạy tới tìm Giản trưởng lão, cùng Giản trưởng lão thảo luận về vị tu sĩ nghi là Huyền Tiên kia, có khả năng liên quan tới đồ đệ của bọn họ hay không.

Đào Không Thanh hỏi như vầy: “Đồ đệ của ngươi có khả năng mở được tòa tam phẩm tiên trận trong Huyết Nha vực không? Nghe nói tòa tiên trận đó chính do tiên trận sư Giản gia các ngươi bố trí.”

Giản trưởng lão không muốn để ý tới tên này cho lắm, nhưng cũng biết tên này mà không có được đáp án thì sẽ lằng nhằng không dứt.

Ông đành nói: “Muốn hoàn toàn phá giải thì không thể, dù sao Bạch Kiều Mặc chỉ có trình độ nhị phẩm tiên trận, nhưng chỉ muốn tiến vào trong trận, đối với hắn hẳn không phải việc khó.”

Đào Không Thanh vỗ tay đánh chát một cái: “Vậy là đúng rồi, vị Huyền Tiên mà bên đó nói tới, khẳng định chính là hai đồ đệ của chúng ta rồi, ha ha, hai tên này, chạy ra ngoài vậy mà bị người ta xem như Huyền Tiên tiền bối.”

Giản trưởng lão khóe miệng giật giật, rất muốn nói một câu, ngươi không lo đồ đệ mình ngày nào đó bị người ta vạch trần thân phận, tới lúc đó bị quần công sao?

Thôi, không muốn nói lắm.

Đào Không Thanh hí hửng khoe khoang: “Xem đồ đệ của ta lợi hại chưa kìa, không chỉ tiến vào di phủ của Quỷ Đan Sư, còn đem tiên đan phương quan trọng nhất mà Quỷ Đan Sư lúc sinh thời để lại giao cho Đan Minh công khai ra ngoài, đồ đệ ta làm việc quả là hào phóng.”

Giản trưởng lão thầm nghĩ, trong chuyện này mà không có sự phối hợp của đồ đệ hắn, dựa vào một mình Phong Minh có thể làm được sao?

Đào Không Thanh khoe khoang một hồi rồi hớn hở rời đi, nhưng ngoài mặt lại không để lộ điều gì.

Đương nhiên nếu lúc này Mạnh Huyền Chí xuất quan, nhất định sẽ phát hiện sư phụ mình tâm tình cực tốt, chắc chắn có chuyện vui xảy ra.

Giản trưởng lão kỳ thực còn nhận được tin tức từ Huyết Nha trấn sớm hơn, so với tin tức Đào Không Thanh nhận được thì toàn diện hơn nhiều, cũng có nhiều phát hiện hơn Đào Không Thanh.

Ông phát hiện đại đồ đệ mà mình vô tình thu nhận này thật sự giấu không ít lá bài tẩy, đương nhiên cũng chưa từng cố ý giấu giếm ông là sư phụ.

Không chỉ lĩnh ngộ được thời gian pháp tắc, vận dụng không gian pháp thuật cũng cực kỳ xuất sắc, nếu không thì hai người không thể sống thoải mái như vậy trong Huyết Nha vực.

Chân Tiên cũng làm không được, vậy mà hai tên Hư Tiên bọn họ lại làm được.

Đây không chỉ là sở hữu một món không gian loại đặc thù tiên khí, đồ đệ Bạch Kiều Mặc của ông, đồng thời khả năng lĩnh ngộ và khống chế đối với không gian chi lực cũng không hề yếu.

Nhìn thấy sự việc ở Huyết Nha trấn từ đầu tới cuối không có một ai nghi ngờ tới đồ đệ mình, Giản trưởng lão đối với chuyện Bạch Kiều Mặc và Phong Minh ra ngoài lịch luyện lần này, càng thêm yên tâm.

Vậy thì nhân cơ hội biến mất khỏi tầm mắt các thế lực lần này, ở ngoài lịch luyện thêm một thời gian đi.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng có cùng suy nghĩ, bọn họ ở lại Huyết Nha trấn một thời gian, vốn còn muốn xem có cơ hội bán ra một lượng Huyết Thối Tiên Đan hay không.

Nhưng Phong Minh phát hiện đám Huyết Thối Tiên Đan xuất hiện trên trấn phẩm tướng đều quá kém, lúc này bán ra dễ gây chú ý, hắn lại không vội huy động tiên thạch, thôi cứ tiếp tục tích trữ vậy.

Cứ như vậy cũng không còn lý do gì để tiếp tục ở lại Huyết Nha trấn, cho nên sau khi xem không ít náo nhiệt, nghe đầy cả tai bát quái, đoàn người bọn họ liền thỏa mãn rời đi.

Khương trưởng lão vẫn luôn không đợi được Phong Minh tiểu hữu xuất hiện, tuy có chút tiếc nuối, nhưng cũng cảm thấy như vậy càng tốt.

Tuy có phương thức liên lạc với Phong Minh, nhưng ông thà liên hệ với bên Đào Không Thanh một chút, cũng không thông qua liên lạc châu hỏi Phong Minh có tới Huyết Nha vực hay không.

Đoàn người Đan Minh bận rộn xong việc ở đây, chuẩn bị rút khỏi Huyết Nha trấn, lúc này mới có người nhắc tới nguồn gốc của toàn bộ sự việc.

Hiện nay đã điều tra rõ, tin tức về di phủ Quỷ Đan Sư, sớm nhất chính là do Kim trưởng lão cung cấp.

Mà dụng ý của Kim trưởng lão, rõ ràng là cấu kết với thế lực bên ngoài, cố ý tung tin tức như vậy, chính là để dụ một tu sĩ nào đó hoặc một nhóm tu sĩ nào đó xuất hiện.

Trong Huyết Nha vực, thân phận của mười mấy tu sĩ cùng xuất hiện với Kim trưởng lão, hiện nay cũng đã điều tra rõ, tuy mũi nhọn không trực tiếp chỉ vào Tuyết gia và Thái gia, nhưng quả thật có liên can tới hai thế lực này.

“Cho nên ban đầu Kim trưởng lão cùng Tuyết gia Thái gia cũng không thể khẳng định di phủ của Quỷ Đan Sư nằm ngay trong Huyết Nha vực, nhưng toàn bộ sự việc phát triển tới hồi sau, đã vượt ngoài tầm khống chế của bọn họ, vì thế Kim trưởng lão còn phải trả giá bằng tính mạng của chính mình.”

“Tên họ Kim khốn khiếp chết cũng đáng tội, hắn đã kéo cả Đan Minh chúng ta xuống nước, nếu không phải nhờ vận khí, lần này Đan Minh không biết sẽ xuất hiện tổn thất lớn tới đâu. Hắn thì chết rồi, nhưng Tuyết gia và Thái gia vẫn còn nguyên vẹn, món nợ này cũng có phần của bọn họ.”

“Không sai, bọn họ muốn đối phó hai vị tiểu hữu Phong Minh và Bạch Kiều Mặc là chuyện của bọn họ, nhưng lại đem chủ ý đánh lên người Đan Minh chúng ta, thật coi Đan Minh chúng ta mềm yếu dễ bắt nạt, ai cũng có thể dẫm lên một cước sao?”

Các trưởng lão Đan Minh đều nổi giận với thủ đoạn của Tuyết gia Thái gia, Kim trưởng lão đã chết, vậy thì không thể thanh toán được nữa, nhưng Tuyết gia Thái gia chẳng phải vẫn còn đó sao.

Không dạy dỗ bọn họ một phen, thật coi trưởng lão Đan Minh đều là quả hồng mềm mặc người nhào nặn.

Tuy không có chứng cứ trực tiếp chứng minh có liên quan tới bọn họ, nhưng điều này cũng không cản trở Đan Minh hành động ngầm.

Không bày ra mặt bàn, Tuyết gia Thái gia lại có thể làm gì được? Đây chẳng phải cũng là thủ đoạn bọn họ quen dùng sao.

Các trưởng lão Đan Minh quyết định sau khi trở về, sẽ ngầm tung tin ra ngoài, Tuyết gia và Thái gia bất hòa với Đan Minh.

Việc trả thù Tuyết gia Thái gia tạm không bàn tới, rốt cuộc chuyện Phong Minh và Bạch Kiều Mặc mà ba phe này muốn tính kế là thế nào?

Ban đầu âm thanh mà Khương trưởng lão bọn họ nghe được trong Huyết Nha vực nhắm vào đám người Kim trưởng lão, có phải xuất phát từ chính Phong Minh không?

Khương trưởng lão bất đắc dĩ thở dài: “Ta cũng không biết, ta cảm thấy suy đoán của mọi người đều rất có lý, ta từng liên hệ với Đào Không Thanh đạo hữu, đồ đệ của hắn mấy tháng trước đã ra ngoài lịch luyện, nhưng vẫn chưa có tin tức gửi về, không rõ tung tích, đương nhiên người vẫn bình an.”

Các trưởng lão khác nhìn nhau, cũng không thể khẳng định điều gì, đành nói: “Bình an là tốt rồi, hy vọng Phong tiểu hữu có thể thuận lợi trưởng thành, để Vân Hải tiên vực chúng ta có thêm một vị nhị phẩm tiên đan sư thực lực mạnh mẽ, tương lai có triển vọng trở thành tam phẩm tiên đan sư. Chúng ta về thôi.”

Đoàn người Đan Minh toàn bộ rút khỏi Huyết Nha trấn, bao gồm cả những tu sĩ khác đi theo các tiên đan sư Đan Minh.

Sau khi bọn họ rút đi, mới có một tin đồn truyền ra, khi đoàn người Khương trưởng lão gặp nguy hiểm trong Huyết Nha vực, nghi có tiếng của Phong Minh xuất hiện, thật giả không rõ.

Không ít tu sĩ nghe xong chỉ cười cười, cảm thấy không thể coi là thật.

Đại đa số tu sĩ, kể cả tu sĩ trong những thế lực nhắm vào hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, đều cho rằng, nếu hai người này thật sự xuất hiện trong Huyết Nha vực và Huyết Nha trấn, không thể nào không kinh động tới bất kỳ phe nào.

Cho nên kết luận chính là, hai kẻ này thật sự đã chơi xỏ tất cả các thế lực một vố, căn bản là không hề tới.

Tu sĩ Tuyết gia và Thái gia vì chuyện này mà tức giận vô cùng, đặc biệt là Tuyết Băng Sách của Tuyết gia, Kim trưởng lão của Đan Minh chính là do hắn tốn công lôi kéo, Tuyết gia đã phải trả giá không hề nhỏ, kết quả thì sao?

Không chỉ Phong Minh căn bản không mắc bẫy xuất hiện ở Huyết Nha vực, ngay cả Kim trưởng lão cùng đám tu sĩ đi theo hắn, toàn bộ đều chết trong Huyết Nha vực, khiến Tuyết gia tổn thất cực lớn.

Điều khiến bọn họ khó lòng chấp nhận nhất chính là, di phủ thật sự của Quỷ Đan Sư, vậy mà lại nằm ngay trong Huyết Nha vực, hơn nữa di vật bên trong cũng bị tu sĩ không rõ danh tính vơ vét sạch sẽ, Đan Minh theo đó cũng được hưởng lợi không nhỏ.

Nếu sớm biết di phủ thật sự ở ngay đó, Tuyết gia đã sớm tự nghĩ cách tiến vào di phủ, đem toàn bộ đồ vật bên trong đi rồi.

Thử nghĩ nếu đan phương Huyết Thối Tiên Đan chỉ do một mình Tuyết gia nắm giữ, chỉ dựa vào đan phương này, Tuyết gia đã có thể kiếm được bát úp chậu đầy.

Kết quả Đan Minh lại ngốc nghếch tới mức đem đan phương công khai ra ngoài, Tuyết gia còn có thể thu được bao nhiêu lợi ích từ đó chứ?

Tuyết Băng Sách rất nghĩ không thông: “Một song nhi tính tình như vậy, vì sao có thể nhịn được mà không tới Huyết Nha vực?”

Hắn tưởng rằng, với tính tình như Phong Minh, dù biết rõ phía trước có cạm bẫy, cũng sẽ lập tức chạy tới.

Tuyết Băng Vũ nói: “Ca, chuyện của muội khiến ca phải nhọc lòng rồi, lần này thôi bỏ qua, lần sau chúng ta phải cẩn thận hơn, chúng ta vẫn còn thời gian.”

Tuyết Băng Sách gật đầu: “Ca hiểu, bất quá tuy chúng ta vẫn còn thời gian, nhưng cũng phải nhanh chóng tiến hành. Muội cứ lo tu luyện của mình đi, ta sẽ cho người Tuyết gia theo dõi động tĩnh của hai kẻ này và bên Vân Lĩnh học phủ.”

Hắn không tin hai người này sẽ mãi mãi không lộ diện, chỉ cần lộ diện, vậy thì cơ hội của bọn họ sẽ tới.

Bởi vì tìm tới tìm lui, phát hiện thiên phú tiên trận của Bạch Kiều Mặc này là cao nhất, bọn họ muốn tìm thì đương nhiên phải tìm người tốt nhất.

Còn Thái Phụng Đỉnh, cứ để hắn ta làm việc cho bọn họ là được rồi.

Địa Tiên giới rất lớn, Vân Hải tiên vực cũng cực kỳ rộng lớn, nơi đây sinh sống vô số tu sĩ, đếm không xuể các thế lực lớn nhỏ, trong số các thế lực lớn nhỏ đó, thường xuyên có chuyện mới mẻ xảy ra.

Sau khi náo nhiệt ở Huyết Nha trấn qua đi, Vân Hải tiên vực lại có chuyện mới mẻ thay thế, dần dần, bởi vì Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vẫn luôn im hơi lặng tiếng, cũng chẳng mấy tu sĩ nhắc tới bọn họ nữa.

Có nhắc tới thì cùng lắm nói một câu, ồ, hai vị thiên tài từng đại xuất phong đầu ở Thập Đại học phủ đó à, ngoài ra cũng chẳng còn gì.

Bởi vì đào bới tới lui, cũng chẳng đào được chuyện gì khác của bọn họ để mọi người bàn tán.

Người của Tuyết gia và Thái gia tìm tới tìm lui cũng không thể tìm ra tung tích của bọn họ, đành tạm thời buông xuôi, chờ đợi hai người này khi nào lại xuất hiện trong tầm mắt đại chúng.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc bị các phe quẳng ra sau đầu, đương nhiên là trốn đi bế quan rồi.

Ở Huyết Nha vực thu hoạch được nhiều Huyết Nha thú hạch như vậy, đương nhiên phải biến những tài nguyên này thành thực lực của chính mình.

Từng viên từng viên thú hạch, trong tay Phong Minh được luyện thành cực phẩm tiên đan, lại được Phong Minh bọn họ nuốt vào dùng để tu luyện.

Hai người cùng mấy đứa nhỏ đều có thể cảm nhận rõ ràng nhục thân của bọn họ đang không ngừng trở nên cường đại theo thời gian.

Cho tới khi Huyết Thối Tiên Đan không thể giúp bọn họ tăng tiến thêm được nữa, bọn họ mới bất đắc dĩ gián đoạn lần bế quan tu luyện này, bước ra khỏi nơi bế quan.

Bọn họ kỳ thực cũng chẳng chạy đi xa, chỉ ở trong một khu sơn lâm rất gần kết giới Huyết Nha vực, khai phá một động phủ tạm thời ở nơi ẩn nấp, sau đó lại bế quan trong Thanh Hồng bí phủ.

Chắc chắn không phe nào ngờ được, bọn họ vẫn luôn ở lại nơi gần Huyết Nha vực như vậy.