← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 1095: Vào Huyết Nha Vực

19 min read 31.08.2026

 

Huyết Nha Vực là một vùng đất vô cùng kỳ lạ nằm trong Vân Hải Tiên Vực. Sinh linh thích nghi tốt nhất với hoàn cảnh đặc biệt nơi đây chính là huyết nha, và Huyết Nha Vực cũng vì thế mà có tên.

Trong một năm, phần lớn thời gian bầu trời Huyết Nha Vực bao phủ bởi sương mù màu xanh, nhưng khoảng thời gian còn lại, vì huyết nha hoạt động dày đặc, sương xanh dần chuyển thành đỏ.

Khi trong Huyết Nha Vực xuất hiện sắc xanh đỏ xen lẫn, nghĩa là thời điểm huyết nha hoạt động dữ dội sắp đến.

Khi sương xanh hoàn toàn bị sương đỏ che phủ, cũng là lúc toàn bộ huyết nha trong vực tràn ra khỏi tổ, và đây chính là thời khắc nguy hiểm nhất trong năm ở Huyết Nha Vực.

Quy luật này từ lâu đã quen thuộc với tu sĩ bên ngoài, cho nên mỗi khi sương xanh đỏ đan xen trong Huyết Nha Vực, đám tu sĩ vào đây lịch luyện thám hiểm liền bắt đầu rút lui.

Chờ qua thời khắc nguy hiểm nhất, sương đỏ dần tan đi, tu sĩ lại quay vào lịch luyện.

Ấy vậy mà Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lại cố tình chọn ngay lúc này tiến vào. Giờ nhìn quanh quang cảnh nơi đây, quả nhiên giống hệt như trong tư liệu bọn họ tra được.

Cũng chính vì đã xem qua tư liệu, Phong Minh bọn họ biết rõ, sương xanh tràn ngập trong Huyết Nha Vực không có nghĩa là không nguy hiểm.

Trái lại, sơ sẩy một chút là dính chiêu ngay, bởi sương xanh vốn không đơn giản chỉ là sương mù.

Phong Minh nhìn về một đám sương xanh khá đậm đặc phía xa, tâm niệm khẽ động liền cắt một mảng đưa tới trước mặt. Mấy đứa nhỏ lập tức xúm lại nhìn, vừa nhìn đã thấy ghê tởm vô cùng.

“Quả nhiên là một đám Thanh Ảnh Trùng dày đặc, chốn này đúng là chẳng khiến người ta ưa nổi.”

Phong Minh gật đầu: “Đúng là chẳng ưa nổi.”

Dứt lời, đám sương đặc quánh trước mặt Phong Minh liền bị Tinh Viêm Hỏa bao trùm, bùng lên cháy rực. Bên trong vang lên tiếng lách tách lép bép, đó là âm thanh lũ Thanh Ảnh Trùng bị thiêu đốt phát ra.

Sương xanh tràn ngập Huyết Nha Vực phần lớn thời gian trong năm, thực chất chính là do đám Thanh Ảnh Trùng này tạo nên.

Thanh Ảnh Trùng sẽ nhả ra sương xanh rồi ẩn mình trong đó. Lớp sương này có tác dụng ngăn cách hồn lực của tu sĩ, còn Thanh Ảnh Trùng lại càng có khả năng nuốt chửng hồn lực của tu sĩ.

Thanh Ảnh Trùng sinh sản cực nhanh, không cần bao lâu đã có thể tràn ngập khắp Huyết Nha Vực.

Sở dĩ số lượng Thanh Ảnh Trùng ở đây vẫn duy trì trong giới hạn nhất định, phải nhờ công của huyết nha.

Bởi mỗi khi đến mùa sinh sản, huyết nha thích nhất là lấy Thanh Ảnh Trùng làm thức ăn. Đây chính là nguyên do sương xanh giảm bớt trong thời gian huyết nha xuất hiện ồ ạt.

Thiêu xong đám Thanh Ảnh Trùng, Phong Minh lại nói: “Thanh Ảnh Trùng chỉ là không khiến người ta ưa nổi, còn huyết nha mới phiền phức hơn. Dù sao Thanh Ảnh Trùng nhìn chỉ ghê tởm, không chọc vào chúng là được. Nhưng trong mùa sinh sản, tính công kích của huyết nha tăng mạnh, sẽ tấn công không dứt mọi sinh linh chúng nhìn thấy.”

Vì thế lúc huyết nha tràn ra khỏi tổ mới là quãng thời gian nguy hiểm nhất ở Huyết Nha Vực. Dăm ba con hay vài chục con huyết nha xuất hiện thì còn đỡ, chứ nếu mấy ngàn con thậm chí nhiều hơn vây đánh tu sĩ, quang cảnh đó nghĩ thôi đã thấy đáng sợ.

Bạch Kiều Mặc nói: “Huyết nha mạnh nhất ở đây là cấp ba, may mà chỉ có một con, lại ở tận nơi sâu nhất. Nhìn chung nơi đây vẫn là thiên hạ của huyết nha cấp một.”

Vừa nói bọn họ vừa đi bộ trên mặt đất. Trên không xuất hiện sương đỏ nghĩa là huyết nha đã bắt đầu ló mặt.

Tuy số lượng chưa đạt đến đỉnh điểm, nhưng lúc này tu sĩ rất ít khi bay trên không.

Vì bay trên không, mục tiêu của tu sĩ quá lớn, dễ chiêu dẫn huyết nha nhất, cho nên ai nấy đều chọn đi bộ dưới đất.

Mọi người trên thân đều có lớp không gian tráo che chắn khí tức tỏa ra, nhưng vẫn vòng qua những đám sương xanh khá đậm đặc và những đám sương đỏ kia mà đi.

Lúc này, Tiểu Tinh tinh mắt chỉ vào một vệt xanh biếc nơi khe đá, nói: “Nhìn kìa, chỗ đó mọc chính là Bích Tình Thảo phải không?”

Phong Minh lập tức nhìn sang, thoáng xem đã mừng rỡ: “Tiểu Tinh tinh mắt thật đấy, đúng là Bích Tình Thảo. Lấy Bích Tình Thảo làm chủ dược luyện chế tiên đan, chính là giải độc đan cực kỳ tốt.”

Không ít tu sĩ vào đây lịch luyện chính là để tìm loại Bích Tình Thảo này.

Bích Tình Thảo thực ra trông khá bắt mắt, là màu sắc tươi sáng hiếm có trong Huyết Nha Vực. Nhưng Bích Tình Thảo ở vòng ngoài sớm đã bị từng tốp tu sĩ ra vào hái gần sạch, cây này xem như là cây bị sót.

Bích Tình Thảo thực ra cũng mọc khá kỳ quái, trên thân tiên thảo xanh biếc lốm đốm những chấm, nhìn kỹ giống như những con mắt, nhưng đúng là thứ tốt.

Sương đỏ huyết nha nhả ra có độc, mà Bích Tình tiên đan chính là tiên đan giải độc tốt nhất.

Phong Minh bước tới, hái cây tiên thảo mới chỉ phẩm cấp sơ cấp nhất phẩm này xuống, cất vào trong hộp ngọc.

Y vung tay nói: “Đi, nhân lúc tu sĩ trong Huyết Nha Vực thưa thớt, chúng ta kiếm thêm ít Bích Tình Thảo.”

Mấy đứa nhỏ đều vui vẻ hưởng ứng, chẳng đứa nào coi việc tranh thủ đi tìm di phủ của Quỷ Đan Sư là chuyện đặt lên hàng đầu.

Vừa tìm Bích Tình Thảo, Phong Minh vừa vui vẻ nói: “Bạch đại ca, ngươi nói xem bên kia mãi chẳng thấy bọn ta xuất hiện, cuối cùng sẽ ra sao? Bọn họ sẽ không canh đến tận lúc huyết nha tràn tổ đấy chứ? Vậy thì thú vị rồi.”

Bạch Kiều Mặc cũng lộ nụ cười thâm thúy: “Vậy hy vọng bọn họ kiên trì được thêm một thời gian, dù sao chúng ta cũng không vội.”

Hải Long Vương cũng gật đầu lia lịa: “Đúng thế, đúng thế, chúng ta không vội, chúng ta từ từ chơi.”

Người khác sẽ lo lắng lúc ấy không cách nào rời khỏi Huyết Nha Vực, nhưng bọn họ thì không cần. Bọn họ có thể tùy thời tùy khắc dùng Không Thiên Tạm rời khỏi mảnh đất này, đó mới là chỗ dựa lớn nhất để họ dám xông vào đây.

Cho nên dù biết rõ có thể là cạm bẫy, bọn họ vẫn tới, tiện thể xem có thể ra tay phản kháng lại đối phương một phen hay không.

Ngoài tìm Bích Tình Thảo, hễ đụng phải huyết nha bọn họ cũng không bỏ qua.

Toàn thân huyết nha, thứ đáng giá nhất chính là viên thú hạch bên trong. Sau khi xử lý bằng thủ pháp đặc biệt, có thể luyện chế một loại tiên đan tăng cường cường độ nhục thân cho tu sĩ.

Nhưng săn giết huyết nha có độ khó lớn hơn nhiều. Thường thì sau khi tu sĩ săn giết huyết nha, trên người sẽ lưu lại khí tức của huyết nha, kẻ đó sẽ trở thành mục tiêu tấn công của những con huyết nha khác.

Nửa ngày sau, Phong Minh bọn họ liền phát hiện hơn mười con huyết nha lạc đàn.

Huyết nha thực ra trông rất xấu xí, tiếng kêu cũng thê lương chói tai vô cùng, thật chẳng hợp mắt thẩm mỹ của số đông, càng khiến Huyết Nha Vực trở nên quỷ dị âm u hơn.

Hơn mười con huyết nha cấp một, săn giết không khó lắm, chỉ cần lưu ý đừng kinh động tới những con khác là được. Giữa huyết nha với huyết nha có phương thức truyền tin đặc biệt của riêng bầy đàn.

Nhưng trước mặt tiên trận sư, mọi chuyện đều không thành vấn đề. Phong Minh mấy người rón rén lại gần, Bạch Kiều Mặc liền đi đầu ném tiên trận bàn ra, trong nháy mắt đã nhốt đám huyết nha hơn mười con này vào trong trận.

Tiếp đó, Bạch Kiều Mặc tung Không Gian Nhận, từng con từng con thu gặt mạng sống của huyết nha. Phong Minh và Kim Tử lập tức phóng hỏa thiêu đốt.

Bất luận là Tinh Viêm Hỏa của Phong Minh hay Thái Dương Chân Hỏa của Kim Tử, đều có thể thiêu xác huyết nha đến mức không còn sót lại chút khí tức nào.

Chớp mắt, trên mặt đất chỉ còn lại hơn mười viên thú hạch đỏ như máu. Phong Minh vung tay, hơn mười viên thú hạch này liền bay vào chiếc hộp ngọc y đã chuẩn bị sẵn.

Phong Minh cất hộp ngọc vào nhẫn trữ vật, phủi tay nói: “Xong việc, đi tìm tốp kế tiếp.”

Đối với bọn họ, mọi chuyện chính là đơn giản như vậy.

Vốn dĩ thú hạch của huyết nha nếu không trải qua xử lý đặc biệt sẽ mang độc tính rất lớn, bởi bản thân huyết nha từ đầu đến đuôi đều mang độc.

Máu thú, thịt thú đều như thế, thú hạch cũng vậy. Cho nên muốn dùng được thú hạch huyết nha, phải loại bỏ độc tố bên trong trước đã.

Nhưng sau khi bị Tinh Viêm Hỏa và Thái Dương Chân Hỏa thiêu đốt, độc tính này đã không còn. Phong Minh chỉ cần đem thú hạch đã xử lý như vậy phối hợp với tiên thảo khác luyện thành đan là được.

Vừa hay, trên đường tới đây, bọn họ đã ghé qua mấy tòa thành, mua không ít phụ liệu cần thiết cho hai loại tiên đan này.

Bọn họ không chỉ không dính phải khí tức huyết nha trên người, mà còn có không gian tráo che chắn, nên đám huyết nha khác căn bản không thể tìm được tới chỗ họ.

Thoắt cái đã hai ngày trôi qua kể từ khi bọn họ tiến vào Huyết Nha Vực. Khi màn đêm buông xuống, bọn họ sẽ tìm chỗ kín đáo bố trí tiên trận để nghỉ ngơi qua đêm.

Lúc nghỉ ngơi, Phong Minh liền lợi dụng Bích Tình Thảo và thú hạch huyết nha thu được để luyện chế tiên đan.

Mục đích chính của bọn họ ra ngoài vẫn là để tăng cường thực lực cho bản thân. Đến Địa Tiên Giới lâu vậy mà vẫn chưa tìm được biện pháp tốt để nâng cao cường độ nhục thân, Huyết Nha Vực này xuất hiện quả là hết sức đúng lúc, cho nên hai người liền quả quyết tới đây.

Cũng không biết địch nhân của bọn họ biết được ý nghĩ này, có tức tới hộc máu không.

Hải Long Vương bọn họ đều phục dụng Huyết Thối Tiên Đan do Phong Minh luyện chế, tranh thủ thời gian tu luyện, nâng cao thực lực là quan trọng.

Ở một nơi khác nằm ngược hướng với vị trí của bọn họ, cũng trong Huyết Nha Vực, có một nhóm tu sĩ cũng đang nghỉ ngơi qua đêm.

Chỉ có điều bầu không khí nơi trại của bọn họ không thoải mái vui vẻ như bên Phong Minh.

“Vì sao mãi không thấy bóng dáng bọn họ xuất hiện? Lẽ nào có giả? Bọn họ cố tình tung tin sẽ tới, thực chất chỉ là đùa bỡn chúng ta, căn bản không hề đến?”

“Nhưng hứng thú của Phong Minh đối với Đan Thuật Tâm Đắc mà Quỷ Đan Sư để lại đâu phải giả. Mà chỗ chúng ta tìm được này cũng đã trải qua khảo chứng, là nơi có khả năng cao nhất Quỷ Đan Sư tọa hóa.”

Muốn bố trí cạm bẫy, cũng không phải tùy tiện tìm đại một chỗ là có thể bày được. Phải có thật có giả trộn lẫn, ít nhất cũng phải tám phần thật hai phần giả.

Mà Quỷ Đan Sư lúc sinh tiền quả thực đã từng ra vào Huyết Nha Vực mấy lần, hứng thú vô cùng với vùng đất này. Một số quỷ đan do lão luyện chế cũng giúp lão ra vào nơi đây an toàn hơn tu sĩ khác.

Đáng tiếc phần lớn số quỷ đan này không được truyền ra ngoài. Đám tu sĩ thường tới đây lịch luyện hy vọng nhất chính là có được những loại đan dược mà Quỷ Đan Sư nghiên cứu chế ra.

“Hai tên hỗn đản đó đúng là trơn như cá chạch. Ta còn tưởng sau khi Khương trưởng lão truyền tin cho bọn chúng, bọn chúng sẽ lập tức ngày đêm không nghỉ mà tới. Kết quả ba tháng trôi qua, bóng người còn chưa thấy đâu.”

“Thời gian của chúng ta chỉ còn lại nửa tháng cuối cùng. Nửa tháng nữa tới, nơi đây sẽ là thiên đường của huyết nha. Khi đó dù muốn đi e là cũng không đi nổi, huống hồ còn phải chừa lại thời gian cho đường về.”

Một nơi khác, Khương trưởng lão thì thật lòng thật dạ tìm kiếm di phủ của Quỷ Đan Sư, đồng thời cũng lưu tâm tới tin tức bên ngoài.

Biết được bóng dáng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vẫn chưa xuất hiện, Khương trưởng lão trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, đồng thời lại có chút tiếc nuối.

Lão cảm thấy, nơi đây có lẽ thật sự chính là chỗ tọa hóa cuối cùng của Quỷ Đan Sư.