← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 1092: Náo kịch

25 min read 31.08.2026

 

Lưu Thăng không quen biết Hải Long Vương bọn họ, nhưng mấy đứa nhỏ lại quá đỗi quen thuộc với Lưu Thăng, khi ấy qua đôi mắt của Phong Minh đã nhìn rõ rành rành Lưu Thăng.

Còn về thân phận của họ, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc còn chưa kịp nói, Hải Long Vương và Kim Tử đã vội vàng giới thiệu trước, nói Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều là huynh trưởng của bọn họ, bọn họ là cả một đại gia đình.

Huynh trưởng? Trong đầu Lưu Tiểu Thăng hiện lên một dấu hỏi. Hắn rõ ràng biết lai lịch của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cơ mà, từ đâu bỗng dưng chui ra mấy đứa đệ đệ muội muội này vậy.

Mãi đến khi thấy một con Tử Tinh Phong Vương bay tới, Lưu Thăng mới dần dần phản ứng kịp, lộ ra vẻ chợt hiểu xen lẫn kinh ngạc. Nói cách khác, Hải Long Vương mấy người họ cũng không phải tu giả Nhân tộc.

Phong Minh cười nói: “Đúng vậy, đại khái giống như ngươi nghĩ đấy. Đi, chúng ta ra hậu viện, uống một bữa cho đã, cũng nghe ngươi kể lại kinh nghiệm xông pha những năm qua của ngươi đi.”

Lưu Thăng đắc ý hẳn lên: “Vậy thì phải uống một bữa ra trò mới được, mấy năm nay ta lợi hại lắm đó.”

Lưu Thăng cũng đã là Hư Tiên rồi, nhìn tu vi còn khá vững chãi, có thể thấy hơn mười năm qua sống vô cùng phong phú. Cứ như vậy, chắc sẽ không có gì bất ngờ, thi đỗ vào Vân Lĩnh học phủ hẳn là không thành vấn đề.

Lưu Thăng tuy là kẻ khéo ăn khéo nói, nhưng miệng cũng khá kín. Ngần ấy năm hắn vẫn chưa từng tiết lộ quan hệ với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.

Sau khi Lưu Thăng tới, liền ở lại trong viện phía sau tiệm. Phong Minh và Bạch Kiều Mặc tìm cho hắn đề thi của các kỳ thi trước, đương nhiên cũng chỉ là đề thi văn thí, còn võ thí phải dựa vào bản lĩnh thực sự của mỗi người.

Lưu Thăng đương nhiên chỉ có thể thi Võ đạo hệ. Hắn kỳ thực khá hâm mộ bản lĩnh luyện vài lò tiên đan là có thể đổi về cả đống tiên thạch của Phong Minh, đáng tiếc không phải ai cũng có thiên phú như vậy.

Trong thời gian chờ đợi dự thi, Phong Minh còn giới thiệu hắn cho Huyền Sơn làm quen. Bọn họ đều là người khéo léo, biết ăn nói, cũng thích dựa vào việc kinh doanh để kiếm tiên thạch, rất là hợp ý hợp lời.

Tới ngày báo danh, trên quảng trường trước học phủ, quả thực là người đông như biển, có thể nói là thịnh huống chưa từng có.

Lưu Thăng không cần Phong Minh bọn họ đi cùng. Thực sự là bởi vì thân phận hiện tại của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc quá mức bất phàm.

Lưu Thăng mà cùng xuất hiện với bọn họ, thì tuyệt đối sẽ lập tức trở thành nhân vật nổi tiếng khắp Vân Lĩnh thành mất.

Một mình hắn đến quảng trường từ sớm xếp hàng chờ báo danh lấy bảng số hiệu, hệt như tình cảnh Bạch Kiều Mặc đến dự thi báo danh năm đó.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng đi theo các sư huynh sư tỷ đến xem. Gặp mặt Tống sư tỷ, Phong Minh đặc biệt nhắc với Tống sư tỷ về chuyện của Lưu Thăng.

Cũng không phải muốn giúp Lưu Thăng đi cửa sau, mà là nghĩ có người quen ở đây, đừng để Lưu Thăng trong quá trình dự thi bị kẻ khác ức hiếp.

Trước đó khi trò chuyện với Lưu Thăng, Lưu Thăng chỉ toàn khoe khoang kinh nghiệm xông pha bao năm qua của mình thành công ra sao, ở bên ngoài lợi hại thế nào.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng chỉ nghe vậy thôi. Tên này khẳng định không muốn kể lại tình huống mất mặt của mình. Tuy là người cơ trí, nhưng dù sao cũng một mình xông pha bên ngoài, cũng không thể mọi chuyện đều thuận lợi.

Tống sư tỷ tỏ ý đã biết: “Thì ra là vị tu giả đã từng giúp đỡ các đệ không ít khi mới phi thăng lên đây. Yên tâm đi, cứ giao cho sư tỷ. Với tuổi tác và tu vi của hắn, dù lần này số người báo danh có đông, tỷ lệ được tuyển chọn vào cũng rất lớn.”

Nhìn thấy các điểm báo danh của các hệ đều đông nghịt người, Tống sư tỷ vô cùng cảm khái: “Hôm nay số người báo danh đông nhất rồi. Trước đây Võ đạo hệ chúng ta đông người nhất, còn các hệ khác phải xem thiên phú. Nhưng các đệ xem kìa, hôm nay bên Đan dược hệ và Trận pháp hệ số người báo danh cũng cực kỳ đông.”

Nói tới đây nàng không khỏi bật cười: “Bọn họ một là hướng về hai vị sư đệ các đệ mà tới, hai nữa là hướng về Giản trưởng lão mà đến. Nghe nói có không ít tu giả từ nơi khác đường xa tới đây. Lần này chiêu sinh, chất lượng các sư đệ sư muội mới vào nhất định sẽ cao hơn các kỳ trước.”

Tống sư tỷ liền dẫn bọn họ đi dạo khắp nơi. Có các học viên khác duy trì trật tự, chủ trì thủ tục báo danh. Chấp Pháp đường những lúc như thế này lại càng bận rộn vô cùng. Phong Minh đã vài lần thấy bóng dáng Địch Việt phong trần vất vả.

Tu giả tới báo danh nhiệt tình dâng cao, nhưng khi xếp hàng khó tránh khỏi có lúc xảy ra cãi vã.

Phong Minh tùy ý đảo mắt nhìn một vòng, liền thấy một chỗ có mấy tu giả đang cãi nhau dữ dội.

Học viên duy trì trật tự thấy bên kia lại có người cãi nhau, đau đầu không thôi, nhất thời không rút được người qua xử lý.

Thấy Tống sư tỷ tới, vội vàng nhờ vả: “Tống sư tỷ giúp bọn đệ qua đó xem thử đi. Năm nay tu giả tới báo danh thực sự quá đông, xảy ra nhiều chuyện quá.”

Tống sư tỷ vỗ vỗ tay nói: “Được, ta qua đó xem. Các đệ cứ bận đi, bận qua đợt này là ổn thôi.”

Nàng chính là người phụ trách tuần tra, vì vậy dẫn theo hai người rảnh rỗi là Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đi qua xem thử.

Bên Đan dược hệ và Trận pháp hệ cũng có những lão học viên kia phụ trách. Hai người còn thuộc dạng tân học viên như Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chỉ tồn tại như kiểu linh vật may mắn, mấy việc vặt vãnh này không cần bọn họ ra tay. Vì thế hai người cũng chỉ đi theo Tống sư tỷ loanh quanh khắp nơi.

Ba người đi tới, nhìn rõ tình hình ở đó, Phong Minh liền vui vẻ: “Đúng là khéo thật, chẳng cần cố tình tìm, lại đụng ngay phải tên Lưu Tiểu Thăng này rồi. Lưu Tiểu Thăng sao đi tới đâu cũng có thể cãi nhau với người ta thế nhỉ.”

Tống sư tỷ cũng nhìn ra trong đám tu giả đang cãi nhau kia có một song nhi, cũng vui vẻ: “Đó chính là người bạn Lưu Thăng mà các sư đệ nói tới à. Nhìn cũng là một song nhi khá tràn đầy sức sống đấy.”

Ừm, Phong sư đệ chính là kiểu người thuộc dạng cực kỳ tràn đầy sức sống ấy. Cái lần ở Vân Hải thành cãi nhau với người ta, mỗi lần nhớ lại đều muốn cười vui một phen, khiến người ta nhớ mãi không quên.

Đi tới gần, cũng có thể nghe thấy bọn họ đang cãi cái gì.

“Lưu Thăng, cứ dựa vào ngươi mà cũng đòi thi vào Vân Lĩnh học phủ á? Tưởng Vân Lĩnh học phủ là nơi mà đồ nhà quê nào cũng vào được sao?”

Lưu Thăng nào phải kẻ chịu thua khi cãi nhau? Hắn lanh mồm lanh miệng đáp trả: “Vân Lĩnh học phủ là do nhà ngươi mở ra à? Điều kiện báo danh nào có viết là không cho phép đồ nhà quê báo danh? Ngươi báo danh được, Lưu Thăng ta đương nhiên cũng báo danh được. Biết đâu cuối cùng cái đồ nhà quê như ta lại thi đỗ vào, còn ngươi thì không được tuyển chọn, thế nào ta cũng phải cười vào mặt ngươi mười ngày mười đêm cho mà xem.”

“Xì, ta mà thi không đỗ? Cũng không thử ngó xem ta tìm được đường nào, biết Huyền Sơn Huyền sư huynh không? Đó chính là người làm việc cho Phong Minh Phong tiên đan sư đó.” Tu giả đang cãi nhau với Lưu Thăng đắc ý hất cằm lên, mặt đầy vẻ kiêu ngạo nói.

Cái tên Huyền Sơn và Phong Minh vừa được thốt ra, không chỉ Lưu Thăng nghe mà trợn tròn mắt, ngay cả Tống sư tỷ, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, cũng nhịn không được muốn móc móc lỗ tai.

Bọn họ chỉ tới đây xem mấy tu giả này vì sao cãi nhau, tiện thể duy trì trật tự thôi, kết quả phát hiện Phong Minh còn bị cuốn vào trong đó?

Lưu Thăng kinh ngạc vô cùng, trong này có liên quan gì tới Phong Minh? Huyền Sơn hắn cũng quen biết cơ mà, thì có liên quan gì tới Huyền Sơn chứ?

Tên tu giả kia tưởng Lưu Thăng bị mình làm cho chấn nhiếp rồi, vênh váo đắc ý nói: “Không biết Huyền Sơn sư huynh rồi chứ gì? Tưởng đường của Huyền Sơn sư huynh là ai cũng có thể móc nối được sao? Ta đây chính là nhờ người tìm tới lớp bồi dưỡng do Huyền Sơn sư huynh mở. Học qua lớp bồi dưỡng này rồi, thi đỗ vào học phủ là chuyện chắc như đinh đóng cột. Cái này cũng không phải cứ đập tiên thạch vào là được đâu. Với lại ngươi có số tiên thạch đó không? Đồ quê mùa kiết xác, hừ hừ.”

Đúng lúc này, Huyền Sơn cũng vừa tới. Hắn biết Lưu Thăng hôm nay tới báo danh, nên từ học phủ đi ra là đến thẳng đây xem thử.

Dù sao đây chính là bằng hữu của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, hắn đương nhiên phải tận tâm tận lực chiếu cố cho tốt người này rồi.

Kết quả vừa mới đến nơi, đã nghe thấy có tu giả nhắc tới Huyền Sơn hắn. Huyền Sơn còn đang khá đắc ý, nay hắn cũng đã là tu giả có chút danh tiếng, là niềm tự hào của Quy tộc rồi.

Chen vào trong đám đông nhìn xem, ồ, đó chẳng phải là Lưu Thăng mà hắn đang muốn tìm hay sao.

Hôm nay người đông quá, tìm người thực chẳng dễ dàng gì. Huyền Sơn vươn tay ra gọi người: “Lưu Thăng Lưu đạo hữu, rốt cuộc cũng tìm được ngươi rồi, báo danh xong chưa?”

Người đang cãi nhau với Lưu Thăng nhìn thấy người tới, khinh thường nói: “Đồ quê mùa thì cũng chỉ có thể làm bằng hữu với đồ quê mùa thôi. Đừng có lãng phí tiên thạch đi báo danh nữa. Số tiên thạch đó cũng đủ cho các ngươi mua mấy viên tiên đan về mà ăn rồi.”

Huyền Sơn nghe mà ngơ ngác, kẻ này là ai vậy, vừa nãy chẳng phải có người nhắc tới mình sao?

Huyền Sơn tự thấy mình cũng là một con rùa có thân phận và không thiếu tiên thạch rồi, bèn hắng giọng một cái hỏi: “Ngươi là ai thế, sao lại mắng người ta là đồ quê mùa? Lưu đạo hữu là người thiếu mấy viên tiên thạch đó sao?”

Tên tu giả kia nói: “Ta là ai? Ta chính là người có thể móc nối được đường của Huyền Sơn sư huynh đây. Loại đồ quê mùa như các ngươi làm được sao?”

Huyền Sơn càng thêm kinh ngạc, tỉ mỉ quan sát tên tu giả này, nhưng vẫn không sao nhận ra nổi tên này là ai. Hắn kéo Lưu Thăng lại hỏi: “Tên này là ai vậy?”

Lưu Thăng thấy Huyền Sơn tới rồi, đồng thời cũng thấy Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ở phía sau đám đông. Lại nhìn cái tên đối diện đang ra vẻ mặt vênh váo tự đắc kia, cũng đã cố nhịn cười đến sắp nội thương rồi, còn tức giận nổi nữa đâu.

Bởi vì tên này có khác gì đồ nhảy nhót làm trò hề đâu, hơn nữa vận khí còn tệ đến cực điểm.

Lưu Thăng giải thích: “Hắn là thiếu gia của một tiểu gia tộc đã từng đắc tội lúc làm nhiệm vụ lính đánh thuê ở Vân Dao thành trước kia. Đúng là xui xẻo, lần này qua báo danh lại đụng phải. Nhiều tu giả tới báo danh như vậy, đụng ai không đụng, hết lần này tới lần khác lại đụng trúng hắn.”

Tên tu giả kia giậm chân nói: “Thức thời thì mau cút đi. Dù sao cái nơi này cũng không phải là chỗ cho cái lũ quê mùa các ngươi ở.”

Huyền Sơn cuối cùng cũng có chút hiểu ra, nhưng vẫn còn chỗ không hiểu. Hắn chỉ vào mặt mình hỏi đối phương: “Ngươi quen biết ta sao?”

Tên tu giả kia cười nhạo: “Ở chung với đồ quê mùa, thì cũng là đồ quê mùa thôi. Có cần thiết phải quen biết không?”

Huyền Sơn nhịn không được hỏi thêm: “Ngươi nói có móc nối được đường của Huyền Sơn sư huynh, vậy ngươi đã gặp qua vị Huyền Sơn sư huynh trong miệng ngươi chưa?”

Tên tu giả kia lập tức lại đắc ý: “Đó là đương nhiên rồi. Huyền Sơn sư huynh nay thân phận đã khác xưa nhiều lắm, không phải tu giả nào cũng có thể gặp được ngài ấy đâu. Cái lũ quê mùa các ngươi lại càng đừng có nằm mơ.”

Màn náo kịch này khiến Phong Minh và Tống sư tỷ nhịn cười muốn đau cả bụng.

Bạch Kiều Mặc cũng á khẩu không nói nên lời.

Trong đám tu giả tới vây xem náo nhiệt cũng có kẻ nhận ra Huyền Sơn, cũng mang vẻ mặt như cười như không, lớn tiếng hỏi: “Ngươi nói Huyền Sơn sư huynh có mở lớp bồi dưỡng ở bên ngoài sao?”

Bọn họ đâu có nghe nói tới chuyện này. Huyền Sơn trước kia còn có thể kiếm loại tiên thạch này, nhưng nay Huyền Sơn tự trọng thân phận, đã không còn làm mấy chuyện như vậy nữa rồi.

Xem ra lại là kẻ nào đó mượn danh nghĩa của Phong Minh và Huyền Sơn để gạt người ở bên ngoài rồi. Mấy ngày nay những chuyện tương tự hết lớp này đến lớp khác, Chấp Pháp đường đã bắt không ít băng nhóm lừa gạt rồi.

Tên tu giả kia gật đầu nói: “Đúng vậy chứ sao. Tu giả đã tham gia lớp bồi dưỡng do Huyền Sơn sư huynh mở, thì chắc chắn có thể vào Vân Lĩnh học phủ.”

Lưu Thăng đều không nhịn được thấy thương hại cho tên này: “Ngươi thực sự không phải bị người ta lừa đấy chứ? Huyền Sơn sư huynh giờ đang đứng ngay trước mặt ngươi đây, thế mà ngươi lại không nhận ra.” Lưu Thăng nói tới đây liền chủ động chào hỏi Huyền Sơn: “Huyền Sơn đạo hữu, ngươi tới đây là có việc gì sao?”

Huyền Sơn xua xua tay: “Không có việc gì, chỉ là tới xem ngươi thôi, xem ngươi báo danh có thuận lợi không, cũng lo ngươi bị cái loại không có mắt nào ức hiếp.

Xem ra may mà ta tới rồi, nếu không cũng chẳng biết lại có kẻ ngu xuẩn đến mức mượn danh ta để ức hiếp ngươi.

Có ai quen biết Huyền Sơn ta không? Làm ơn giúp gọi một vị sư huynh sư tỷ bên Chấp Pháp đường tới đây. Lại có người mạo danh ta lừa gạt bên ngoài. Đồ khốn kiếp nào dám phá hỏng thanh danh của Huyền Sơn ta thế.”

“Ha ha, Huyền Sơn sư huynh, vừa rồi ta cũng rất ngạc nhiên đấy, rõ ràng chưa từng nghe nói mấy chuyện này mà. Huyền Sơn sư huynh ngươi chờ chút, ta đi gọi người giúp ngươi ngay đây.”

“Huyền Sơn sư huynh, vị này là bằng hữu của huynh sao? Giới thiệu cho bọn ta quen biết chút đi.”

Huyền Sơn lập tức nói: “Đúng vậy, đây là bằng hữu của ta, Lưu Thăng Lưu đạo hữu, chuẩn bị báo danh thi vào Võ đạo hệ của học phủ chúng ta, sau này chính là sư đệ của chúng ta rồi.”

Tu giả đang cãi nhau với Lưu Thăng ban đầu chưa phản ứng kịp, nhưng có chậm chạp ngu ngốc tới đâu cũng dần dần hiểu ra rồi. Tu giả tới tìm Lưu Thăng này, vậy mà lại chính là Huyền Sơn của Quy tộc đại danh đỉnh đỉnh sao?

Lưu Thăng lại là bằng hữu được Huyền Sơn thừa nhận? Sao có thể như vậy được?

“Đợi đã, ta rõ ràng đã gặp Huyền Sơn sư huynh rồi, lớn lên không giống ngươi mà? Các ngươi đang lừa ta có phải không?”

Phong Minh thấy vậy cũng chỉ biết á khẩu lắc đầu. Lừa người đến mức độ này, còn đóng giả thành Huyền Sơn xuất hiện, đúng là loại người nào cũng có.

Lúc này tu giả của Chấp Pháp đường xuất hiện, vậy mà lại là Địch Việt đích thân dẫn người tới. Thấy Phong Minh, Bạch Kiều Mặc ở chỗ này, đang định qua chào hỏi, thì Tống sư tỷ lắc lắc tay với y, ra hiệu để y xử lý sự tình trước đã.

Tu giả khác có thể nói dối gạt người, nhưng thành viên Chấp Pháp đường của Vân Lĩnh học phủ thì không ai dám mạo danh. Sau khi Địch Việt cùng đoàn người chứng thực thân phận của Huyền Sơn, tên tu giả còn cứng miệng chối cãi kia rốt cuộc cũng nhận ra sự tình không ổn rồi.

Thành viên Chấp Pháp đường áp giải tên tu giả này và đồng bọn của hắn đi. Không phải để bắt bọn họ, bọn họ không phạm tội, mà là để thông qua bọn họ tìm ra kẻ lừa gạt ở phía sau.

Hay lắm, chẳng những dùng thân phận của Huyền Sơn, còn lôi cả Phong Minh ra nữa.