Chương 1080: Quần thể tu sĩ phi thăng
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, nghe sư phụ Đào Không Thanh cùng đại sư huynh Mạnh Huyền Chí, kể cho bọn họ nghe rốt cuộc có những gia tộc nào đã từng muốn chiêu mộ Lâm Kỳ làm con rể, đương nhiên điều họ biết cũng không toàn diện.
Chỉ riêng những tình huống không toàn diện này, đã khiến hai người càng thêm cảm thấy, phải giấu thật kín quan hệ giữa bọn họ và Lâm Kỳ.
Những gia tộc này liệu có tìm Lâm Kỳ tính sổ hay không thì không rõ, nhưng những tu sĩ lúc trước muốn làm con rể của những gia tộc đó, chưa chắc có thể buông tha cho Lâm Kỳ cùng những tu sĩ có liên quan tới Lâm Kỳ.
Phong Minh đặc biệt dò hỏi nữ tu mà Bình gia và Trần gia năm đó coi trọng Lâm Kỳ là ai, muốn tìm cơ hội từ chỗ Trần Liệt dò la tình hình.
Xem hai vị nữ tu kia nay đã có bạn lữ chưa, các nàng và bạn lữ của các nàng, có khả năng kết thù với Lâm Kỳ hay không.
Rời khỏi chỗ sư phụ, Phong Minh than thở: “Vốn dĩ nghĩ rằng sau khi phi thăng lên, có cơ hội ôm đùi Lâm Kỳ sư phụ một chút, tìm cho chúng ta một chỗ dựa có thể nương tựa, không ngờ tình hình này cũng chẳng khá hơn hạ giới bao nhiêu.”
Bạch Kiều Mặc bật cười: “Ít nhất hiện tại ở đây không ai biết chuyện Lâm Kỳ sư phụ còn có truyền nhân khác.”
Phong Minh gật đầu: “Chỉ có thể tự an ủi mình như vậy thôi.”
Tiêu hóa xong những tin tức này, hai người lại đi tìm Khương trưởng lão dò hỏi tình hình tu sĩ phi thăng.
Khương trưởng lão đã sớm chờ bọn họ, thấy bọn họ đến, nhiệt tình chiêu đãi.
Khương trưởng lão tu vi Chân Tiên đỉnh phong, cách Huyền Tiên chỉ một bước ngắn, đương nhiên khi nào có thể bước qua thì không biết được.
Với tu vi này của lão, ở Hạ Tiên vực cũng coi như là tu sĩ phi thăng lão làng rồi, ít nhất là phi thăng còn sớm hơn cả lúc Lâm Kỳ tới đây.
Lão đối với tình hình quần thể tu sĩ phi thăng này, hiểu biết xác thực rất nhiều, tìm lão dò hỏi tình hình là đúng rồi.
Lão pha tiên trà chiêu đãi hai tiểu bối, ngồi xuống vừa uống trà vừa trò chuyện.
“Bốn Hạ Tiên vực đều có hạ giới phi thăng đối ứng riêng, tổng cộng Địa Tiên giới kết nối với bao nhiêu hạ giới, ngay cả tu sĩ phi thăng lão làng như ta cũng không rõ ràng được.”
“Ba Hạ Tiên vực khác không nói, riêng Vân Hải Tiên vực chúng ta, theo ta được biết, liền kết nối với mười cái hạ giới, đương nhiên cũng có thể có hạ giới đã mất đi liên kết với Địa Tiên giới.”
“Mười cái hạ giới này, địa điểm phi thăng đối ứng phân biệt là mấy tòa thành trì này.”
Khương trưởng lão biết bọn họ quan tâm địa điểm tu sĩ phi thăng sẽ xuất hiện, đặc biệt lấy ra một tấm địa đồ, chỉ cho bọn họ vị trí trên bản đồ.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thò đầu qua xem, phát hiện đều không phải đại thành trì, mà là thuộc về tiểu thành trì cùng đẳng cấp với Vân Dao thành, nhưng đều không thuộc khu vực biên giới, vị trí so với Vân Dao thành tốt hơn nhiều.
Phi thăng đến tiểu thành trì ngược lại tốt, nơi như vậy, tu sĩ có tu vi quá cao không nhiều, tu sĩ phi thăng vừa mới lên, đối mặt với áp bức có thể ít hơn chút.
Đương nhiên đây cũng chỉ là tình huống lý tưởng hóa, nếu không cũng sẽ chẳng có lời đồn đại nào về việc tu sĩ phi thăng bị bắt đi làm công nhân đào quặng.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ghi nhớ thật kỹ mấy địa điểm này, sau này có cơ hội mấy chỗ này đều phải đi một lần, xem địa điểm phi thăng của Vân lão bọn họ ở nơi nào.
Bạch Kiều Mặc nói: “Tu hành giới chỗ chúng ta phi thăng lên tu sĩ cũng không nhiều, thế giới cũng đang trong quá trình giáng cấp, trước đó thời gian rất dài đều không xuất hiện tình huống tu sĩ có thể phi thăng, vì thế chúng ta tuy rằng đã phi thăng lên rồi, cũng không biết hạ giới chỗ chúng ta ở Địa Tiên giới được xưng là giới gì.”
Khương trưởng lão cũng không thấy lạ: “Tình huống như vậy thực thuộc về bình thường, cho nên nói Vân Hải Tiên vực kết nối mười cái hạ giới, đó cũng không phải con số xác định.
Có hạ giới tương đối may mắn, còn có thể cùng bên Địa Tiên giới tồn tại liên hệ, ở hạ giới là có thể thu được tin tức của Địa Tiên giới, ở Địa Tiên giới có tông môn đối ứng.
Tu sĩ phi thăng lên sau, sẽ trực tiếp có tiền bối của tông môn phái tới tiếp dẫn bọn họ trở về, đây là thuộc về tình huống tốt nhất.”
“Không có thế lực tông môn để dựa vào, như Khương mỗ đây chỉ có thể trở thành tán tu, tán tu ở Địa Tiên giới xông pha cũng không dễ dàng, như các ngươi đây có cơ hội tiến vào Vân Lĩnh Học Phủ, cũng thuộc về loại vận khí tương đối tốt.
Vận khí không tốt, các ngươi hẳn cũng đã từng nghe nói, đó chính là bị bắt vào hầm mỏ đen làm công nhân đào quặng, có tu sĩ phi thăng khả năng cả một đời cũng không ra ngoài được nữa.”
Thảm, loại tình huống này thực sự rất thảm, ở hạ giới khổ cực bao nhiêu năm, rốt cuộc có thể phi thăng rồi.
Tưởng rằng đã khổ tận cam lai, không ngờ phi thăng đến Địa Tiên giới rồi, nghênh đón bọn họ không phải là tương lai sáng lạn, mà là địa ngục ảm đạm.
“Không ai quản lý loại tình huống này một chút sao? Như Khương trưởng lão đây, trong đám tu sĩ phi thăng cũng luôn có người xuất chúng trở thành đại năng một phương chứ.”
Khương trưởng lão cười: “Tình hình hiện nay đã là kết quả sau khi cố gắng rồi, các ngươi sau này đi càng cao hơn sẽ biết, tu sĩ phi thăng có thể tập trung xuất hiện ở mấy địa điểm này, đã là có đại thần thông giả ra tay can thiệp vào kết quả rồi, nếu không địa điểm phi thăng không cố định, lực lượng tu sĩ phi thăng càng thêm phân tán, tình cảnh càng thêm hỏng bét.”
“Hiện nay chỉ cần tu sĩ phi thăng quá trình phi thăng không xuất hiện ngoài ý muốn, xuất hiện ở mấy tòa thành trì cố định này, luôn có thể cùng các tu sĩ phi thăng khác đoàn kết lại sinh tồn, thế lực bản thổ muốn khi dễ bọn họ cũng khó. Các ngươi sau này có cơ hội đến mấy tòa thành trì này đi một chút sẽ biết, tu sĩ phi thăng ở đó vẫn là có vài phần thế lực.”
Nghe vậy Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng yên lòng được mấy phần, Phong Minh nói: “Chúng ta có mấy người bạn phi thăng lên trước chúng ta, hiện tại chúng ta cũng có thể yên tâm rồi, phi thăng đến mấy nơi này, dù sao cũng tốt hơn tình cảnh của chúng ta nhiều.
Khi đó chúng ta thực sự là mắt mờ tối om, cái gì cũng không rõ, ngay cả chuyện trừ bỏ phàm trần chi khí, cũng là từ miệng các tu sĩ khác mới biết được.”
Khương trưởng lão nghe vậy bật cười, nhưng mà: “Các ngươi trẻ tuổi, đây chính là ưu thế lớn nhất của các ngươi.”
Phong Minh nói: “Có tu sĩ phi thăng nào kiến lập cho quần thể chúng ta một học phủ, chủ yếu chiêu thu học viên là tu sĩ phi thăng không? Nếu không tu sĩ phi thăng muốn vào Thập đại học phủ, quá khó khăn.”
Khương trưởng lão gật đầu: “Đúng thế, chỉ riêng cái ngạch cửa cốt linh thôi, đã đem tuyệt đại đa số tu sĩ phi thăng ngăn ngoài cửa.
Nhưng mà chuyện này không dễ làm, thế lực bản thổ cũng chưa chắc dung nạp được một học phủ như vậy. Hiện nay Thập đại học phủ này, kỳ thực sau lưng đều có thế lực bản thổ chống đỡ, không có những thế lực này ủng hộ, học phủ cũng làm không lâu dài.”
Chỉ riêng nghe một chút, Phong Minh liền cảm thấy thế cục Hạ Tiên vực phức tạp rắc rối vô cùng, tu sĩ phi thăng muốn từ đó chia một chén canh, e rằng lực cản phi thường nhiều.
Phong Minh như vô tình nhắc tới một câu: “Ta nghe sư phụ nói tới Lâm Kỳ, vị tu sĩ phi thăng này, khá có năng lực, lão lúc đó cũng không thể phá vỡ được cục diện này sao?”
Bạch Kiều Mặc không để lại dấu vết liếc mắt nhìn Phong Minh, hai người cứ như thể thực sự chỉ là nghe qua câu chuyện của Lâm Kỳ mà thôi, cùng bản thân một chút quan hệ cũng không có.
Quả nhiên Khương trưởng lão cũng không lấy làm lạ, nói chuyện tu sĩ phi thăng, nhắc tới vị tu sĩ Lâm Kỳ này một chút cũng chẳng có gì kỳ quái.
Ai bảo Lâm Kỳ là một trong những nhân vật phong vân danh tiếng vang dội nhất trong đám tu sĩ phi thăng của Địa Tiên giới mấy vạn năm nay.
Khương trưởng lão cười cười nói: “Lâm Kỳ thế tăng tiến quá nhanh, hơn nữa ngay cả chuyện của bản thân mình còn chưa xử lý tốt, làm sao có thể lo cho người khác?”
Phong Minh thêm một câu: “A, chuyện đều muốn chiêu mộ lão làm con rể đó ạ.”
Khương trưởng lão cười ha hả lên, Đào Không Thanh nói với đồ đệ mình mấy chuyện này quá đỗi bình thường, ai mà chẳng coi đó như chuyện vui để nhắc tới.
Cười xong Khương trưởng lão lại thở dài một tiếng nói: “Khi đó không ít tu sĩ phi thăng chúng ta đều khá coi trọng Lâm Kỳ, ai ngờ lão thiên phú tu luyện là tốt, khí vận cũng không kém, nhưng cái bản lĩnh gây chuyện này cũng là hạng nhất, muốn để lão trở thành bộ mặt của quần thể tu sĩ phi thăng chúng ta? Quá khó.”
Phong Minh suýt chút nữa bị chọc cười: “Vậy cuối cùng thì sao? Sư phụ ta nói Lâm Kỳ tiền bối bị đại thế lực nào đó ở Trung Tiên vực truy sát, nói là mất tích, nhưng cũng có nói là vẫn lạc.”
Khương trưởng lão lắc đầu nói: “Chúng ta cũng không biết, nhưng khí vận của lão xưa nay không kém, nghĩ đến cũng không đến mức rơi vào kết cục vẫn lạc, chỉ là thế giới bên ngoài quá lớn, có tin tức gì cũng khó truyền đến Hạ Tiên vực chúng ta, các ngươi xem có tu sĩ nào sau khi ra ngoài rồi, còn quay trở lại Hạ Tiên vực nữa đâu.”
Điều này cũng đúng, giống như tu sĩ đi đến đại thế giới rồi, cũng hầu như không thể quay lại tiểu thế giới nữa, tin tức của đại thế giới, muốn truyền về tiểu thế giới khả năng rất nhỏ.
Thiên địa ở Địa Tiên giới lại càng lớn hơn, lại không có mạng lưới tin tức như nền tảng giao lưu Vạn thị, lưu thông truyền bá tin tức lại càng bế tắc hơn.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lại hỏi Khương trưởng lão, có những thế lực và cá nhân tu sĩ phi thăng nào phát triển tương đối tốt, bản thân Khương trưởng lão khẳng định thuộc về một trong số đó.
Khương trưởng lão cũng nhắc tới một ít, nhưng cuối cùng đầy ẩn ý nói: “Tuy nói cùng là tu sĩ phi thăng, nhưng không có nghĩa là sẽ đáng tin cậy hơn tu sĩ bản thổ, mọi việc cần phải lưu thêm một cái tâm nhãn.”
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc hiểu rõ, phần cảnh giác này bọn họ cũng không thể buông lỏng, thân nhân bằng hữu chi gian còn có thể tồn tại phản bội, huống chi chỉ là một quần thể tu sĩ phi thăng.
Dò hỏi được những tin tức này, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc hài lòng rời đi.
Khương trưởng lão đối với hai tiểu bối này cũng rất hài lòng, nhưng trải qua những tình huống như của Lâm Kỳ, thái độ của Khương trưởng lão liền thiên về bảo thủ chút.
Rất nhiều tu sĩ phi thăng ban đầu có thể cùng các tu sĩ phi thăng khác đoàn kết thành một khối, nhưng thời gian lâu dài, sẽ không còn coi mình là một thành viên của quần thể tu sĩ phi thăng nữa, đem bản thân cùng các tu sĩ phi thăng khác cắt đứt ra.
Hai vị tiểu bối này rốt cuộc là tính tình như thế nào, còn cần phải quan sát nhiều thêm, sau này con đường của bọn họ còn rất dài lâu.
Đương nhiên hiện tại bọn họ đã vì chính mình mở một cái đầu tốt.
Cuối cùng, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đối với chuyện của tu sĩ phi thăng, không còn mắt mờ tối om nữa.
Hơn nữa bọn họ có thể căn cứ vào những giới thiệu của Khương trưởng lão về Lâm Kỳ, từ đó suy đoán ra địa điểm phi thăng có khả năng nhất của Lâm Kỳ, điều này giúp phạm vi tìm kiếm sau này của bọn họ lại thu hẹp thêm một chút.
Sắp xếp xong những chuyện này, hai người lại quay về trường thi, quan sát trận đấu tiếp theo, hiện tại trên trường đấu đang tiến hành Luyện khí đại tỉ.
Luyện khí thuộc về hạng mục tương đối yếu thế của Vân Lĩnh Học Phủ, các tuyển thủ dự thi đến đây, có thể có ai chen chân vào được hàng ngũ mười hạng đầu hay không, đều chưa thể biết được.
Nhưng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, vẫn đến cổ vũ tiếp sức cho học viên của học phủ mình.
Trận đại tỉ này thành tích của Vân Lĩnh Học Phủ quả thực không tốt lắm, cuộc tranh tài của hai cấp cốt linh, trận trước toàn quân bị diệt, không một ai chen vào được hàng ngũ mười hạng đầu.
Trận đấu sau, có vị lão học viên bằng vào công lực vững chắc gây dựng nhiều năm qua, rốt cuộc thu hoạch được một thứ hạng, dù là thứ mười đầy hiểm nghèo, nhưng dù sao cũng không đến nỗi trắng tay.
Trái lại thành tích của Vân Tinh Học Phủ bên cạnh khá hơn một chút, mấy học viên đó cũng muốn vểnh đuôi lên một phen đấy, nhưng vừa thấy đôi sư huynh đệ Phong Minh và Mạnh Huyền Chí này, cái đuôi vừa định vểnh lên, lại lập tức cụp trở về.
—