← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 1072: Thực lực không cho phép khiêm tốn

27 min read 31.08.2026

 

Dị tượng phía trên không trung lôi đài duy trì thời gian cũng không dài, dù sao cũng không thể ảnh hưởng tới tiến trình thi đấu bình thường. Các tuyển thủ trên đài tiếp tục luyện đan, thế nhưng khán giả phía dưới lại không cách nào bình tĩnh nổi.

Ban đầu, chúng tu giả không biết thân phận của Phong Minh, hỏi thăm lẫn nhau.

Không tốn quá nhiều thời gian, thân phận của Phong Minh đã bị lôi ra, bởi vì đoàn người Phong Minh bọn họ là cùng xuất hiện với Bình Tư Vọng, Trần Liệt.

Không ít tu giả còn nhớ cảnh tượng Thái Phụng Đỉnh đi tìm Bình Tư Vọng gây sự. Có những thế gia đệ tử quen biết Bình Tư Vọng và Trần Liệt đã đặc biệt chạy tới tìm bọn họ xác nhận thân phận của Phong Minh.

Từ chỗ bọn họ biết được, Phong Minh chính là bạn lữ của Bạch Kiều Mặc, đại sư huynh của Bình Tư Vọng.

Hít… Tu giả nhận được tin tức này chấn động không thôi, khoan hãy nói trình độ tiên trận của Bạch Kiều Mặc thế nào, riêng vị bạn lữ này của hắn đã không đơn giản, có lẽ từ một phương diện khác cũng có thể chứng minh sự bất phàm của bản thân Bạch Kiều Mặc.

Dù sao thiên tài luôn thích lẫn vào với thiên tài, làm gì có chuyện thiên tài tìm kẻ tầm thường.

Kỳ thực ngoại trừ Thái Phụng Đỉnh, còn có không ít thế gia đệ tử âm thầm chê cười kết quả bái sư của Bình Tư Vọng, chỉ là nếu không có xung đột lợi ích với hắn, mọi người sẽ không làm ầm lên bề mặt, khiến Bình Tư Vọng và Bình gia khó xử.

Nhưng bây giờ thấy biểu hiện của Phong Minh rồi, những thế gia đệ tử này trong lòng hít một hơi, có lẽ kết quả như vậy, Bình Tư Vọng và Bình gia không những không thất vọng, mà ngược lại còn vui mừng chấp nhận.

Thử nghĩ xem, nếu gia tộc bọn họ nhờ đó mà có thể kết nối quan hệ với một tuyệt đỉnh thiên tài Tiên đan sư, bọn họ có thể không cao hứng sao?

“Mẹ nó, cái thằng Bình Tư Vọng này vận cứt chó gì thế?” Có người thấp giọng mắng.

Mặc kệ trong lòng bọn họ nghĩ gì, dù sao thì cái tên Phong Minh và tin tức hắn xuất thân từ học phủ nào, đã truyền khắp trong trường đấu, hơn nữa còn sẽ theo tiến trình cuộc thi mà truyền bá ra bên ngoài.

Đan dược đại hội, cũng bởi vì lần ngoài ý muốn này, bầu không khí trở nên càng thêm náo nhiệt.

Chớp mắt, trên đài phần lớn tuyển thủ sắp cho ra lò tiên đan thứ hai, bao gồm cả ba hạt giống quán quân bị nổ lô kia.

Lúc này, tu giả trong trường dù có đang thì thầm to nhỏ gì, ánh mắt cũng không rời khỏi lôi đài.

Bọn họ chỉ muốn biết, Phong Minh này còn có thể dẫn phát dị tượng lần thứ hai hay không.

Một lần có thể là vận khí, liên tiếp hai lần chính là thực lực thuần túy rồi.

“Ta thấy là sẽ còn. Quên lò tiên đan thứ nhất rồi sao, hắn đã luyện ra tới năm viên cực phẩm tiên đan. Lò thứ hai này, dù chỉ ra một viên cực phẩm tiên đan, cũng vẫn sẽ dẫn phát dị tượng.”

“Ta xem các tuyển thủ khác hình như đều không hiểu rõ ngọn ngành, nếu bọn họ biết chân tướng, còn có tâm trạng tiếp tục thi đấu nữa không?”

“Không ngờ lần đại hội này, lại từ một nơi nhỏ bé giết ra một con hắc mã. Phong Minh này, dù cuối cùng không thể đoạt quán quân, cũng sẽ khiến toàn bộ tòa Vân Hải thành này và Thập đại học phủ ghi nhớ tên hắn.”

“Mau nhìn kìa, dị tượng quả nhiên lại bắt đầu rồi.”

Phía trên không trung lôi đài quả nhiên lại có mây ngũ sắc ngưng tụ. Lần này, mười vị giám khảo, Hà Huyền Tiên cùng các đại lão khác, đều không cần phải tìm kiếm xem dị tượng này là do ai dẫn phát nữa.

Bọn họ không rời mắt nhìn Phong Minh luyện đan, đã biết kết quả luyện đan lần này của hắn, cùng lò trước đó không khác biệt một ly, vẫn là năm viên cực phẩm, bốn viên thượng phẩm.

Bản thân Phong Minh thì vừa thu đan vừa tò mò nhìn lên dị tượng vừa mới được dẫn phát trên không trung. Lần thứ hai rồi, dị tượng vẫn y hệt như lần trước, điều này khiến hắn rất khó không suy nghĩ nhiều.

Dị tượng này ở ngay phía trên lôi đài bọn họ, hẳn là có liên quan tới kết quả luyện đan của những Tiên đan sư bọn họ, bởi vì nó xảy ra đúng ngay vào thời khắc thu đan.

Phong Minh cảm thấy, nếu tiên đan thuật của ai có thể dẫn phát dị tượng, thì hắn có thể lớn tiếng tự tin nói rằng, duy chỉ có mình hắn thôi.

Nhưng dưới ánh mắt của mọi người, hắn vẫn nhìn quanh toàn bộ lôi đài, xem thử kết quả luyện đan của các tuyển thủ khác.

Chà, không một ai có kết quả vượt qua hắn, toàn trường chỉ có mình hắn luyện chế ra cực phẩm tiên đan.

Chẳng lẽ dị tượng này có liên quan tới việc luyện chế ra cực phẩm tiên đan?

Nghĩ tới điểm này, Phong Minh lập tức ngoái đầu nhìn về phía sư phụ mình. Những người khác có thể không rõ, nhưng sư phụ đang ngồi ở ghế chủ tịch kia hẳn phải biết.

Tìm thấy sư phụ, thấy ánh mắt sư phụ cũng đang nhìn qua, Phong Minh liền đưa tay chỉ chỉ dị tượng trên không, rồi lại đưa tay chỉ chỉ mình, chính là đang hỏi sư phụ, dị tượng này có phải liên quan tới mình hay không.

Đào Không Thanh thầm nghĩ, đồ nhi mình quả nhiên thông minh nhất, nhanh như vậy đã nghĩ thông suốt rồi, bèn gật gật đầu.

Màn tương tác này toàn trường tu giả đều thấy, hâm mộ, ghen tị, đủ loại cảm xúc đan xen. Cặp sư đồ này đã trở thành tiêu điểm được toàn trường chú ý nhất.

Tiên đan thu xong rồi, Phong Minh lại nhận được truyền âm bảo truyền tống tiên đan, thế là giống như trước đó, đem tiên đan truyền tống đi.

Sau đó hắn vừa nhìn dị tượng trên không, vừa sờ cằm, tròng mắt đảo lia lịa.

Ái chà, thực sự ngại quá, hắn vốn định khiêm tốn một chút, không ngờ thực lực không cho phép hắn khiêm tốn, cứng rắn muốn hắn phải cao điệu lên.

Hỏi hắn làm sao bây giờ ư? Nhìn sư phụ cao hứng như vậy, vui tới nỗi cười tít cả mắt, đương nhiên là phải tiếp tục cao điệu thôi, dù sao thực lực của hắn bày ra ở đó, muốn khiêm tốn cũng không khiêm tốn nổi.

Vậy thì tiếp tục đi.

Phong Minh xắn tay áo lên, đem nguyên liệu của loại tiên đan thứ ba ném vào đan lô một cái, liền hùng hổ luyện chế.

Cái tư thế đó, muốn hung hãn bao nhiêu thì hung hãn bấy nhiêu, cứ như là muốn đi đánh nhau với người ta vậy.

Lư Tiên đan sư lẩm bẩm bên tai Đào Không Thanh một câu: “Tiểu đệ tử này của ông đây là lên mặt rồi phải không?”

Đào Không Thanh liếc xéo hắn một cái: “Ông mới lên mặt ấy, ông cứ chờ xem dị tượng lần thứ ba đi.”

Lư Tiên đan sư tức điên, nhìn tiểu đồ đệ của mình trên đài kia, tuy phát huy rất xuất sắc, nhưng đó cũng chỉ là so với thành tích của chính nó mà nói là xuất sắc, còn đem so với Phong Minh, thì bị bỏ xa một đoạn dài.

Lúc này hắn hận không thể người thu Phong Minh làm đồ đệ chính là mình. Vận khí của tên khốn Đào Không Thanh sao mà tốt thế, gặp được một đệ tử thiên tài thế này, sao lại không đến lượt mình cơ chứ?

Lúc này, An Vận Âm của Vân Hải, Trình Nhữ Thức của Vân Quỳnh, Trang Khải Thịnh của Hải Nhai cũng đồng dạng thu đan thuận lợi, hơn nữa cũng nhìn thấy dị tượng trên không.

Lần đầu xuất hiện dị tượng, còn có thể nói là xảy ra ngoài ý muốn mà bọn họ không biết.

Thế nhưng hiện tại lại xuất hiện lần thứ hai, bọn họ rất khó nói dị tượng này không liên quan gì tới cuộc thi trước mắt.

Ba người liếc nhìn sắc mặt hai người kia, phát hiện sắc mặt đối phương và mình giống nhau, vậy nghĩa là dị tượng không liên quan tới ba người bọn họ.

Điều này có phải nói rằng, trên lôi đài còn tồn tại một cao thủ tiên đan thuật có thể đồng đài cạnh tranh với bọn họ.

Đó là ai? Ngoại trừ bọn họ ra, còn có người thứ tư có thể so đấu tiên đan thuật với bọn họ sao? Bọn họ không phục.

Bọn họ nhất định phải lấy ra thành tích tốt hơn, để từ đó chứng minh mình mới là kẻ ưu tú nhất.

Dị tượng biến mất, bọn họ cũng đầu nhập vào luyện chế lò tiên đan thứ ba.

Lò tiên đan thứ ba, Phong Minh cứ như là sao chép hoàn mỹ, lại cho ra năm viên cực phẩm tiên đan và bốn viên thượng phẩm tiên đan.

Ngay khoảnh khắc thu đan, hắn liền ngẩng đầu nhìn lên không trung. Quả nhiên không ngoài dự đoán, cực phẩm tiên đan vừa ra, dị tượng trên không lại tới nữa.

Phong Minh nhìn tới mức lông mày nhướn cao, thần thái phi dương.

Là hắn, là hắn, quả nhiên lại là hắn.

Kết quả này lại khiến ba người An Vận Âm rất bực mình. Bởi vì đã có sự chuẩn bị tâm lý, lần này bọn họ đã chuẩn xác tìm được tuyển thủ nghi ngờ có liên quan tới dị tượng, đó chính là cái tên song nhi đang ngồi trên đài kia.

Người bọn họ tìm được chính là Phong Minh. Chỉ là Phong Minh trước đây vô danh, ba người An Vận Âm lại không chú ý tới bát quái bên ngoài, ngay cả tên hắn là gì, từ đâu tới, một chút cũng không biết.

Chỉ có thể lấy “cái tên song nhi Tiên đan sư đó” để gọi thay. Cả ba người đều thần sắc nghiêm túc, lần lượt vứt bỏ hai người kia, cùng nhau coi “cái tên song nhi” đó là đối thủ lớn nhất.

Dị tượng khẳng định có liên quan tới kết quả luyện chế của cái tên song nhi kia, bởi vì ba lần dị tượng, đều xảy ra vào lúc ra đan.

Khán giả phía dưới đài nhìn tới mức tê dại, lại tới nữa.

“Luyện một lò đan là dẫn phát một lần dị tượng, có phải ý là, đằng sau luyện bao nhiêu lò đan, thì còn phải dẫn phát bấy nhiêu lần dị tượng không?”

“Trước đây một lần dị tượng còn chưa từng xảy ra, lần này là muốn một hơi khiến người ta nhìn tới phát ngán luôn sao?”

“Nhìn cái tên Phong Minh trên đài kia, đắc ý thành cái dạng gì rồi kìa.” Câu này nghe vào thấy rõ vị chua.

Trần Quản Vực mặt mày xám xịt ngồi bên cạnh Mạnh Huyền Chí, hắn rất muốn rời đi, nhưng cứ thế mà đi sẽ lộ vẻ hắn thua không nổi, bởi vậy chỉ có thể kiên trì ngồi lại.

Kết quả lúc này Mạnh Huyền Chí còn nhàn nhã tới một câu: “Ôi chao, lại tới nữa rồi, tiểu sư đệ cũng không biết thu liễm chút nào.”

Trần Quản Vực tức tới muốn hộc máu.

Hai tu giả khác tâm trạng cũng vô cùng không tốt, đó là Từ Trân và Hắc Hồ. Một lần, hai lần, bây giờ lại tới lần thứ ba.

Từ Trân nghĩ tới chuyện Bạch Kiều Mặc có Giản trưởng lão làm chỗ dựa đã không dễ đối phó rồi, bây giờ Phong Minh này lại hiển lộ tiên đan thuật rực rỡ như thế, phía sau không biết có thêm bao nhiêu chỗ dựa, vậy thì càng khó đối phó hơn.

Từ Trân mặt trầm như nước, nghiến răng nghiến lợi hỏi Hắc Hồ bên cạnh: “Lúc trước ngươi không biết tiên đan thuật của cái tên song nhi này sao?”

Hắc Hồ cũng cảm thấy mình bị lừa. Xưa nay hắn luôn lấy bộ mặt ngụy trang để lừa gạt những tu giả khác, không ngờ lần này mình cũng bị lật thuyền.

Nếu sớm biết Phong Minh này có tiên đan thuật cao siêu như vậy, hắn hoặc là trực tiếp giết người diệt khẩu, hoặc là hoàn toàn khống chế y trong lòng bàn tay.

Phải rồi, nếu mình có thể hoàn toàn nắm giữ sinh tử của hai gã phi thăng tu giả này, khiến bọn họ hoàn toàn phục vụ cho mình, hắn còn cần phải đầu nhập vào Từ gia gì nữa, dựa vào tiên đan thuật cao siêu này hô phong hoán vũ không tốt sao?

Đối mặt với câu chất vấn của Từ thiếu, Hắc Hồ đành phải nói: “Lúc trước cái tên song nhi này giao dịch ra đan dược phẩm tướng đều là trung phẩm, khi đó còn chưa trở thành Nhất phẩm Tiên đan sư. Lúc đó hắn hẳn là ẩn giấu tiên đan thuật thực sự của mình.”

“Đáng chết, đúng là không có việc gì thuận tâm cả.”

Không phải sao, Hắc Hồ cũng có cùng suy nghĩ.

Phong Minh nhàn nhã ngồi trên lôi đài, chờ đợi vòng đấu loại thứ nhất kết thúc. Lúc này thấy ba vị Tiên đan sư được kỳ vọng đoạt quán quân nhất kia, ánh mắt đều chiếu tới trên người mình, Phong Minh liền nhe răng cười với bọn họ một cái.

Phong Minh muốn biểu đạt ý hữu hảo, nhưng ba vị này nhất thời không cách nào tiếp nhận cục diện như vậy. Cũng may bọn họ còn chưa biết nguyên nhân thực sự dẫn phát dị tượng, bằng không sắc mặt sẽ càng thêm khó coi.

Hà Huyền Tiên cũng không định nói ra sự thực cho ba vị này, đương nhiên nếu bọn họ tự mình đoán ra được, thì lại là chuyện khác, cũng như Phong Minh có thể tự mình phán đoán ra vậy.

Hà Huyền Tiên vẻ mặt cảm khái nhìn Phong Minh ung dung tự tại, thầm nghĩ đây quả thực là một Tiên đan sư cá tính tiên minh độc đáo.

Tuy rằng tiếc nuối Phong Minh không thuộc về Vân Hải học phủ bọn họ, nhưng Hà Huyền Tiên lúc này cũng muốn nhìn xem Phong Minh có thể đi tới bước nào trong đại hội lần này.

Mười vị trưởng lão của Đan Minh kia cũng giao lưu với Đào Không Thanh, muốn hỏi ông tìm đâu ra đồ đệ bảo bối này.

Đào Không Thanh lúc này cũng không giấu giếm lai lịch của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, bởi vì chuyện này bản thân không cần thiết phải giấu diếm. Thân phận phi thăng tu giả của bọn họ, cũng không phải là chuyện riêng tư gì không thể lộ ra ngoài ánh sáng.

Đương nhiên Đào Không Thanh cũng không loan truyền rộng rãi, thiết lập một cái kết giới nói cho các đại lão có mặt ở đây: “Là phi thăng tu giả từ hạ giới phi thăng lên, bởi vì gặp chút ngoài ý muốn, xuất hiện ở khu vực Vân Lĩnh chúng ta.”

Những đại lão này lúc này mới bừng tỉnh, thì ra lại là phi thăng tu giả, khó trách tiên đan thuật cao siêu như vậy, trước đây lại không có chút tiếng tăm nào truyền ra.

Hà Huyền Tiên cũng kinh ngạc: “Phi thăng tu giả mà trẻ tuổi như vậy sao?”

Cốt linh của Phong Minh rõ ràng là cực kỳ trẻ tuổi, tốc độ này đều sánh ngang với tốc độ tu luyện của những tu giả thiên tài ở Địa Tiên giới rồi. Bọn họ cũng không phải là hoàn toàn không hiểu biết gì về phi thăng tu giả, bởi vậy mới kinh ngạc.

Lư Tiên đan sư cuối cùng cũng biết lai lịch của tiểu đệ tử này của Đào Không Thanh, đồng dạng kinh ngạc không thôi.

Đào Không Thanh đắc ý nói: “Đương nhiên rất ít có phi thăng tu giả nào trẻ tuổi như vậy, đó là bởi vì tiểu đồ đệ của ta trong số đông đảo phi thăng tu giả, cũng là thiên tài xuất chúng.”

Tuy rằng lời này nói ra gây ghen tị, nhưng nhìn dáng vẻ Phong Minh kia, cũng không thể không thừa nhận, lời Đào Không Thanh nói là sự thực.

Các đại học phủ rất ít khi chiêu thu học viên là phi thăng tu giả, truy cứu nguyên nhân, đều là bởi vì cốt linh của phi thăng tu giả quá lớn gây ra.

Nhưng điều này cũng không nói lên thiên phú tu luyện của phi thăng tu giả là không bằng học viên được ghi danh.

Đan Minh thì ngược lại có phi thăng tu giả. Trong mười vị trưởng lão tới đây, còn có một vị trưởng lão chính là phi thăng tu giả.

Cũng bởi vì đồng dạng là phi thăng tu giả, ông ta nhìn về phía Phong Minh, ánh mắt cũng tràn đầy tán thưởng.

“Lại là phi thăng tu giả, vận khí của Đào đạo hữu quả nhiên tốt, không biết là từ thế giới nào phi thăng lên, có thể là hậu bối của ta chăng.”

Vị trưởng lão này trong Đan Minh có vị trí khá cao, là dựa vào thực lực mà ngồi vững vị trí này, không ai có thể đặt điều bình phẩm.

Nhìn vị trưởng lão này, lại nhìn Phong Minh – hậu tiến phi thăng tu giả, có tu giả cảm khái nói: “Trong số phi thăng tu giả đích xác từng xuất hiện vài thiên tài, hơn nữa cách một khoảng thời gian, dường như sẽ lại xuất hiện một vị phi thăng tu giả trong thời gian ngắn có thể một bước lên mây.”

“Đúng, lần trước vị phi thăng tu giả vang danh toàn bộ Hạ Tiên vực, ta nhớ là tên Lâm Kỳ.”

“Đúng, đúng, ta cũng ấn tượng sâu sắc với người này. Người này tới Trung Tiên vực cũng là sống vô cùng nổi bật, chỉ tiếc là…”

“Đúng, Lâm Kỳ này vừa mới phi thăng lên, cũng là cực kỳ trẻ tuổi, đem một số tu giả thiên tài của Hạ Tiên vực chúng ta tôn lên làm nền có chút thất sắc.”

“Chậc, nghe ngươi nói vậy, lại nhìn cái tên Phong Minh trước mắt này, có phải là…”

Lời chưa nói hết, mấy vị tu giả nghe thấy đều hiểu rõ. Ý tứ chính là đang nói, có phải là cùng một màn kịch lại sắp xuất hiện nữa rồi.

Nếu không phải có Phong Minh, con hắc mã đột nhiên xuất hiện này, thì cuộc Đan dược đại hội của Thập đại học phủ lần này, đáng lẽ ra phải là võ đài cho ba người An Vận Âm, Trình Nhữ Thức và Trang Khải Thịnh tranh phong.

Thế nhưng, tình hình thực tế chính là, trước thành tích kinh diễm của Phong Minh, vầng sáng thiên tài của ba vị này đã ảm đạm đi không ít.