Chương 93: Đệ tử là ai
Không ai có thể ngờ tới, kiêu tử một thời của Côn Nguyên tông lại thực sự đến Tứ Hồng thư viện của họ, hơn nữa còn trở thành một thành viên trong số họ.
Càng không ai ngờ tới, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lại là một đôi, đã vậy Bạch Kiều Mặc còn là người ở rể.
Lại càng không ngờ tới, Phong Minh và Phong Lâm Lang quả thực có mối quan hệ sâu xa, không phải ngẫu nhiên mà cùng họ Phong, giữa họ chính là quan hệ chị em họ ruột thịt tông thân. Mối quan hệ này khiến chúng nhân không thể không suy nghĩ nhiều.
Thật là muôn vàn cái không ngờ, nhóm tân nhân đệ tử vừa mới nhập viện lại có thể mang đến một cái dưa chấn động đến mức này cho họ ăn. Hiện tại bọn họ chẳng màng đến việc gì khác, toàn bộ đều kéo nhau đến vây xem cái dưa tươi rói này.
Có những đệ tử xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, còn trực tiếp đem tin tức chấn động này chọc tới chỗ của chị em Phong Lâm Lang, Ngô Ứng Ngạn cũng đồng thời nhận được tin báo.
Phong Hồng Nhuệ hùng hùng hổ hổ xông vào nơi ở của tỷ tỷ mình: “Tỷ, tỷ ơi, xảy ra chuyện lớn rồi! Cái tên Phong Minh cùng Bạch Kiều Mặc kia thế mà chạy tới Tứ Hồng thư viện rồi, hiện tại người đã vào trong rồi.”
Trong truyền âm châu của Phong Lâm Lang vốn đã nhận được tin tức này, nhìn thấy bộ dạng của Phong Hồng Nhuệ, nàng không vui nói: “Hoảng hốt cái gì? Bọn họ đến là việc của bọn họ, có can hệ gì tới chúng ta? Đệ nên hiểu rõ, chúng ta cùng bọn họ không có bất kỳ liên hệ nào.”
Phản ứng đầu tiên của Phong Lâm Lang khi nhận được tin chính là vô cùng phản cảm. Bạch Kiều Mặc còn chạy đến trước mặt nàng làm cái gì nữa?
Đều đã bị phế rồi, lẽ nào còn không rõ hai người bọn họ sớm đã không cùng một con đường, tội gì phải tự rước lấy nhục?
Còn có một điều nàng không hiểu, tại sao thư viện lại thả loại người này vào đây? Có người suy đoán, hắn là nhờ Phong Minh – cái tên song nhi kia đưa vào.
Phong Minh dựa vào cái gì mà có thể vào đây? Lẽ nào là dựa vào việc cha hắn dùng nguyên tinh để nện vào? Giống hệt như đám nhị thế tổ mà nàng vốn coi thường kia sao?
Phong Lâm Lang đối với cử động này của Phong Minh vừa phản cảm vừa chán ghét, bởi vì việc này sẽ lại đưa nàng vào tâm điểm của những lời bàn tán, khiến người ta một lần nữa nhắc lại đoạn quá khứ giữa nàng và Bạch Kiều Mặc, nàng phi thường không thích.
Phong Hồng Nhuệ vội vàng nói: “Đệ đương nhiên biết là không có quan hệ, thế nhưng những người bên ngoài kia đều đang nhắc tới Bạch Kiều Mặc, còn nhắc tới cả tỷ tỷ nữa, thật quá đáng giận! Có cần đệ tìm người tìm cách đuổi hai tên đáng ghét này ra ngoài không? Cho bọn họ không có cách nào đặt chân ở Tứ Hồng thư viện nữa.”
Phong Lâm Lang nghiêm giọng quát mắng đệ đệ: “Đệ muốn làm gì? Đệ cũng không muốn ở lại thư viện nữa đúng không? Nếu không muốn ở thì cút về Cao Dương quận đi, đỡ phải bị người ta nắm thóp rồi tống đến chỗ chấp pháp đội, cuối cùng kết cục cũng là phải cuốn gói về Cao Dương quận mà thôi.”
“Làm việc ẩn mật một chút, làm sao có thể bị phát hiện được.”
“Không được, hiện tại đệ và ta đều đang bị người ta chú ý, đệ thật sự nghĩ rằng mình có thể làm đến mức tuyệt đối ẩn mật sao? Hơn nữa ta có nghe nói, Phong Minh có quan hệ với bên luyện dược hệ, có khả năng sẽ tiến vào luyện dược hệ, thứ đó càng không thể động vào.”
Phong Lâm Lang nghĩ mãi không thông, lại lẩm bẩm: “Lẽ nào tên Phong Minh này thực sự có thiên phú luyện dược sao?”
“Xuy,” Phong Hồng Nhuệ cười nhạo một tiếng, “Hắn thì có thể có thiên phú lớn cỡ nào chứ? Một kẻ phế tài đến cả tu luyện còn không có cách nào tu luyện, hồn lực thiên phú có cao đến đâu thì thành tựu trên đường luyện dược của hắn có thể tiến xa được đến mức nào? Hắn tưởng hắn là Văn Võ huynh đệ xuất hiện trong bí cảnh chắc?”
Phong Lâm Lang cũng tương tự không thích Văn Võ huynh đệ, nhắc tới họ là nàng lại nghĩ đến nỗi sỉ nhục trong bí cảnh: “Được rồi, không cần quản bọn họ, chuyên tâm tu luyện, sớm ngày nâng cao thực lực bản thân mới là việc chính sự. Bên ngoài cứ để mặc bọn họ làm loạn đi, sớm muộn gì cũng sẽ lộ ra chân tướng.”
“Được rồi.” Phong Hồng Nhuệ dù có bất mãn cũng không cách nào phản đối tỷ tỷ của mình.
Thế nhưng điều này thật sự không phù hợp với tính cách đại thiếu gia của hắn. Nghĩ lại khi ở Cao Dương quận, hắn là đích hệ tử đệ của Phong gia, đi đến đâu cũng có người nịnh bợ khen ngợi, ngày tháng trôi qua phong quang vô hạn, hiện tại lại là nơi nơi chịu hạn chế.
Trong lòng nén một ngọn lửa không có cách nào phát tiết ra ngoài, những ngày tháng này thật sự không thể chịu đựng nổi. Hắn dứt khoát đập nồi dìm thuyền mà nghĩ, có khi trở về Cao Dương quận, tiếp tục làm vị tiêu sái đại thiếu gia của mình còn hơn.
Ngô Ứng Ngạn cũng đang nghĩ biện pháp tìm người giáo huấn Phong Minh và Bạch Kiều Mặc một trận. Trước đó nhận được tin tức, hành động bên phía Cao Dương quận không được thuận lợi, hơn nữa những người này đều đã rời khỏi Cao Dương quận.
Hắn đang sầu vì không tìm được tung tích của những người này, thì bọn họ lại tự mình chạy tới ngay dưới mí mắt của hắn, thật là tốt quá, lần này tuyệt đối sẽ không cho bọn họ có cơ hội đào thoát.
Cứ nghĩ tới Phong Minh – cái tên song nhi đáng ghét kia, Ngô Ứng Ngạn liền tức giận đến mức đỏ bừng cả mắt. Chính cái tên song nhi này đã hại hắn tổn thất lớn như vậy, suýt chút nữa thì mất đi danh ngạch tiến vào bí cảnh.
Điều quan trọng nhất là, còn khiến hắn mất hết mặt mũi, tưởng hắn không biết có bao nhiêu người ở sau lưng cười nhạo hắn chắc?
Tuy rằng thư viện không cho phép đệ tử nội đấu đấu đá lẫn nhau, nhưng trên minh diện không thể động thủ thì những tiểu động tác dưới tư địa chưa từng đứt đoạn, thủ đoạn cũng đa dạng phong phú. Cho dù chấp pháp đội có tra ra được thì cũng không cách nào truy cứu đến cùng.
Muốn khiến một người không thể sống nổi trong thư viện, ngậm đắng nuốt cay mà không thể nói ra, hắn có cả ngàn vạn biện pháp.
—
Dư Tiêu một chút cũng không muốn trì hoãn thời gian nhận đệ tử, cảm thấy càng nhanh càng tốt, đỡ phải để mọi người không biết thân phận của Phong Minh rồi lại khinh khi y, hiện tại chẳng phải đang có hiềm nghi đó sao.
Thế là ông chỉ tốn hai ngày thời gian liền chuẩn bị xong xuôi hết thảy công tác. Ngay vào chiều ngày thứ hai sau khi Phong Minh và Bạch Kiều Mặc tiến vào thư viện, các vị cao tầng của thư viện đều nhận được thiệp mời, mời bọn họ tới tham dự nghi thức bái sư của Dư Tiêu. Từng người một đều vô cùng kinh ngạc, vội vàng hỏi han lẫn nhau.
Nhiều năm trước, khi Dư Tiêu thu nhận Tang Dương làm đệ tử, bọn họ cứ ngỡ Tang Dương đã là quan môn đệ tử của Dư Tiêu. Bởi vì bất kể là trong hay ngoài thư viện đều có người muốn đi cửa sau, để cho vãn bối có thiên phú luyện dược của gia tộc mình bái vào môn hạ của Dư Tiêu, trở thành đệ tử của ông, nhưng tất thảy đều bị Dư Tiêu từ chối.
Bị cự tuyệt nhiều lần, bọn họ liền cho rằng Dư Tiêu không có ý định thu đồ đệ nữa, vì vậy cũng đoạn tuyệt niệm tưởng.
Nào ngờ đến nay Dư Tiêu lại muốn thu tân đệ tử, một bộ phận người trong lòng có chút tức tối, đồng thời lại tràn đầy hiếu kỳ, rốt cuộc là loại tu giả như thế nào mới có thể lọt vào mắt xanh của Dư Tiêu hiện tại, khiến ông phải phá lệ thu đồ đệ lần nữa.
Nghi thức diễn ra vào ngày mai, bất luận thế nào bọn họ cũng sẽ chạy tới xem hiện trường, vây xem tân đệ tử của Dư Tiêu rốt cuộc có chỗ nào xuất chúng.
Bọn họ muốn sớm hỏi thăm ra lai lịch của vị tân đệ tử này, tuy nhiên hỏi tới hỏi lui giữa các bên vẫn không có kết quả.
Hiện tại, ngoại trừ Bùi viện trưởng cùng đại đệ tử của ngài, cùng với Dư Tiêu và một mạch đệ tử của ông ra, người ngoài hoàn toàn không biết mối quan hệ này giữa Phong Minh và Dư Tiêu.
Những trung cao tầng kia cũng không nghĩ rằng viện trưởng sẽ biết chuyện, cho nên ngay cả người đến chỗ viện trưởng hỏi thăm tin tức cũng không có. Bùi viện trưởng nhìn bọn họ hỏi qua hỏi lại mà chẳng có ai đến hỏi mình, trong lòng còn có chút sốt ruột thay cho bọn họ.
Một mạch của Thái Kính Thu cũng kinh ngạc khôn xiết, trong số họ cũng có một bộ phận nhận được thiệp mời quan lễ, trong lúc chưa sờ rõ đầu đuôi liền tụ tập lại một chỗ thương nghị việc này.
“Rốt cuộc là có chuyện gì? Lão già Dư Tiêu kia gần đây đâu có rời khỏi thư viện, vậy thì không có khả năng ở bên ngoài âm thầm tìm kiếm được một mầm non tốt, sao lại đột nhiên thu đệ tử?”
“Không rõ lắm, bất quá ta lại biết Lương Hàm ngày hôm qua có chút xung đột với một tên song nhi tên là Phong Minh. Tên song nhi kia khẩu khí thật lớn, muốn thu hắn làm dược đồng thì cũng phải đem ra một trăm vạn nguyên tinh cùng với trăm bộ ngàn bộ linh thảo luyện dược từ nhất phẩm đến tam phẩm.”
“Thật là một tên song nhi cuồng vọng, chuyện này ta cũng có nghe nói. Chuyện này ta đứng về phía Lương Hàm, cứ chờ xem trò hay của bọn họ, để xem hắn phải công khai nhận thua trước mặt chúng ta như thế nào.”
“Liệu có khả năng chuyện này có liên quan đến tên song nhi tên Phong Minh kia không?”
“Không thể nào chứ? Ta nghe nói, tên song nhi này sinh ra tư chất tu luyện tồi tệ vô cùng, cho dù hồn lực thiên phú có mạnh, nhưng không có tu vi chống đỡ thì trên con đường luyện dược có thể đi được bao xa? Dư Tiêu không đến mức đoản kiến như vậy.”
“Quản bọn họ làm gì, đợi ngày mai đi quan lễ là biết ngay, để xem Dư Tiêu rốt cuộc có thể thu được một đệ tử thiên tài đến mức nào.”
“Cũng đúng, những ai có thể đi thì đều đi đi, chút thể diện này vẫn phải cho. Dù sao lão cũng giống như sư phụ chúng ta, đều là ngũ phẩm luyện dược sư. Nhiệm vụ của chúng ta sau này là dốc toàn lực giúp sư phụ trở thành lục phẩm luyện dược sư duy nhất của thư viện, đem cái lão họ Dư kia triệt để đè xuống. Đến lúc đó, bọn đệ tử như Ô Lê thì tính là cái thá gì.”
“Đúng vậy, đại sư huynh nói rất phải.”
Lúc này, tin tức cũng dần dần từ cao tầng truyền xuống bên dưới, có một bộ phận đệ tử nhận được phong thanh rằng Dư Tiêu tiền bối sắp thu tân đệ tử.
Ngày mai liền tổ chức nghi thức bái sư, chính thức thu người vào môn hạ, nhưng hiện tại mọi người đều không biết thân phận và lai lịch của vị tân đệ tử kia là gì.
Những người nhận được tin tức nghĩ tới nghĩ lui, hai ngày nay cũng chỉ có ba gương mặt mới xuất hiện, chính là ba người Phong Minh do Hàn Xu dẫn vào.
“Không phải là có liên quan đến bọn họ đấy chứ?”
“Không thể nào, các ngươi không xem tin tức trên ngọc giản của Tống Vạn Thông sao? Tên Phong Minh kia chính là một kẻ phế tài tu luyện, trên luyện dược thuật có thể có tiến triển lớn cỡ nào? Dư Tiêu tiền bối không đến mức bị hắn mông muội lừa gạt đâu.”
“Biết đâu là được tuyển chọn từ trong đám đệ tử của luyện dược hệ thì sao, luyện dược hệ vẫn có không ít đệ tử thiên phú không tệ, có lẽ có vị nào đó lọt vào mắt xanh của Dư tiền bối, lần này mới quyết định thu nhận.”
“Cũng có khả năng này, thôi thì bất luận thế nào, ngày mai là biết liền.”
Ngày hôm sau, Phong Minh dậy từ rất sớm, hắn cứ ngỡ mình đã dậy đủ sớm rồi, thế nhưng vừa mới từ trong phòng bước ra, sư phụ của hắn là Dư Tiêu đã đích thân tới Đệ Tử phong để đón người.
Vừa nhìn thấy Phong Minh, ông liền dùng một luồng kình khí cuốn lấy người mang đi, Phong Minh thậm chí còn chưa kịp để lại cho Bạch Kiều Mặc cùng Thịnh Đạc một lời nào.
Bạch Kiều Mặc lúc đuổi ra tới nơi thì chỉ còn nhìn thấy một làn khói bụi, đối với việc này dở khóc dở cười. Dư tiền bối đối với Minh đệ quả thực là vô cùng coi trọng, bất quá như vậy cũng tốt.
Đến khi Thịnh Đạc thức dậy thì sớm đã không thấy bóng dáng của Phong Minh đâu nữa, Bạch Kiều Mặc nói với gã: “Thu dọn một chút đi, lát nữa chắc chắn sẽ có người tới đón chúng ta.”
“Được, chúng ta có thể đi quan lễ đúng không?”
“Đương nhiên.”
Bạch Kiều Mặc không nghĩ rằng mình sẽ bỏ lỡ nghi thức bái sư của y. Quả nhiên không bao lâu sau, Phương Chu đi cùng sư phụ của mình, cũng chính là đại đệ tử của Dư Tiêu — Ô Lê, đích thân tới đón hai người Bạch Kiều Mặc và Thịnh Đạc.
Một người với tư cách là bạn lữ của Phong Minh, một người là hảo hữu của Phong Minh, đương nhiên phải chứng kiến khoảnh khắc này.
Lúc này Ô Lê đã biết chuyện Bạch Kiều Mặc được viện trưởng đích thân thu làm đệ tử, có điều để giữ kín tiếng nên không tuyên bố ra bên ngoài.
Nghe nói đây còn là kiến nghị do tiểu sư đệ của bọn họ đưa ra, viện trưởng thế mà cũng đồng ý, Ô Lê đối với việc này cạn lời khôn xiết.
“Đi thôi, Bạch sư đệ, ta cùng Bùi Ứng Mẫn quan hệ không tệ, hắn có phó thác ta chiếu cố Bạch sư đệ.” Ô Lê hòa nhã nói.
“Đa tạ Ô sư huynh, cũng đa tạ đại sư huynh.” Bạch Kiều Mặc trước đó đã “tình cờ gặp” đại sư huynh Bùi Ứng Mẫn của mình rồi.
“Đi thôi.”
Phong Minh đi quá sớm, tốc độ của Dư Tiêu lại nhanh, cho nên không bị ai đụng trúng hay phát hiện.
Lúc Ô Lê và Phương Chu tới đón Bạch Kiều Mặc cùng Thịnh Đạc thì ngược lại có người phát hiện ra, nhưng bởi vì người chú ý tới bên này không nhiều, chỉ phát hiện hai người mới vào ở là Bạch Kiều Mặc và Thịnh Đạc được người ta đón đi, còn người đón bọn họ là ai thì cũng nhìn không rõ lắm.
Người phát hiện ra sau đó liền quẳng chuyện này ra sau đầu, ngày hôm nay mọi người đều đang dồn sự chú ý vào nghi thức bái sư của Dư tiền bối cùng với thân phận tân đệ tử của ông, ai rảnh rỗi đâu mà đi quan tâm đến những chuyện vặt vãnh khác?
Nếu như bọn họ chú ý thêm vài phần, có lẽ đã có thể sớm phát hiện ra chân tướng rồi.
—