← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 1044: Gặp Hắc Hồ dong binh đội

29 min read 31.08.2026

 

Trong giờ học Trận Pháp hệ, bóng dáng Bạch Kiều Mặc mãi không thấy xuất hiện, liền có học viên hiếu kỳ hỏi.

Không đợi những người khác trả lời, Trần Liệt đã giành nói trước: “Bạch Kiều Mặc ấy à, chạy tới chỗ Phong Minh bế tiểu quan rồi, tên này thật biết ké, tiên nguyên khí trên ngọn sơn phong bên kia, e là nồng đậm nhất học phủ chúng ta rồi.”

Có người cười nói: “Không có cách nào, muốn hưởng thụ điều kiện giống như vậy, phải tìm được một vị bạn lữ như Phong tiên đan sư trước đã.”

Mọi người cười đùa ầm ĩ một trận, lão sư vào giảng bài, liền ném chuyện này sang một bên.

Có lúc vì muốn nghiền ngẫm cho thấu một cái tiên trận, học viên bế quan vài ngày tiểu quan, đó là việc quá bình thường rồi, cũng không phải chỉ có một mình Bạch Kiều Mặc làm vậy.

Bởi vậy liên tiếp mấy ngày Bạch Kiều Mặc đều không xuất hiện, không chỉ có những học viên Trận Pháp hệ này không mấy để ý, mà học viên được Từ gia mua chuộc theo dõi Phong Minh Bạch Kiều Mặc, cũng tương tự không coi là chuyện gì, chờ người xuất quan là được.

Thế rồi chưa chờ được Bạch Kiều Mặc xuất quan, Giản trưởng lão lại lần nữa rời khỏi học phủ, hơn nữa lần này cùng xuất động với các cao tầng khác của học phủ, còn mang đi một nhóm lão học viên tu vi không yếu.

Những tân học viên Trận Pháp hệ này đương nhiên cũng sẽ bàn luận một phen.

“Có ai biết những lão học viên đó và Giản trưởng lão của hệ chúng ta đi đâu lịch luyện không?”

“Không biết nha, trước đó chưa nghe ai nhắc tới chuyện này, nhưng Giản trưởng lão lại rời đi, ngược lại khiến ta nhớ tới chuyện trước đây Giản trưởng lão cũng rời đi một trận, có thể nào liên quan đến lần rời đi trước không?”

“Những lão học viên rời đi đều là thực lực Hư Tiên hậu kỳ Hư Tiên đỉnh phong, khẳng định không liên quan nhiều tới chúng ta rồi, mặc kệ việc không đâu, mặc kệ việc không đâu.”

Ngay cả con em thế gia đại tộc tương đối nhạy bén, ví dụ như Trần Liệt và Bình Tư Vọng, ban đầu cũng không cảm thấy việc này quá mức quan trọng.

Nhưng sau khi nhóm cao tầng và học viên này xuất phát rồi, vẫn không thấy Bạch Kiều Mặc lộ diện, khó tránh khỏi có người hiếu kỳ, Bạch Kiều Mặc lần này bế tiểu quan thời gian quá dài đi.

“Phong Minh đâu? Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cùng nhau bế quan rồi sao?”

“Nghe nói đại sư huynh Mạnh sư huynh của Phong Minh, cũng nằm trong danh sách chuyến đi này, không thấy Phong Minh đi tiễn.”

“Ngọa tào, Đan Dược hệ bên kia truyền tới tin tức, Phong Minh cũng bế tiểu quan rồi, kể từ khi Bạch Kiều Mặc không lộ diện, Phong Minh cũng không thấy đâu.”

“Không thể nào không thể nào, hai người này ngay cả bế quan cũng phải cùng nhau sao? Làm chuyện gì cũng không tách rời nhau sao?”

Hai ngày đầu mọi người còn có thể nói cười một hai câu, thế nhưng ba bốn ngày trôi qua, vẫn không thấy hai người lộ diện, nghi hoặc trong lòng một số học viên liền mở rộng ra, nhất là những người sau lưng có kênh tin tức linh thông, khó tránh khỏi để kênh tin tức lưu ý một chút.

Lúc này học viên bị Từ gia mua chuộc theo dõi động tĩnh của Phong Minh Bạch Kiều Mặc cũng luống cuống, nếu như Phong Minh hai người này bế quan là giả, kỳ thực đã sớm lén lút trốn ra ngoài, vậy bọn họ không kịp thời phát hiện và thông báo tin tức, liệu còn có thể được người Từ gia trọng dụng?

Học viên bị mua chuộc không dám trì hoãn, cũng không dám chạy tới động phủ Phong Minh bên kia để kiểm chứng Phong Minh có ở bên trong hay không, tên học viên này vội vàng đưa tin tức vào trong Vân Lĩnh thành.

Từ Tùng Chân gần đây đều ở trong Vân Lĩnh thành, chứ không phải trong học phủ, hơn nữa làm việc khiêm tốn, chỉ sợ Từ Trân bên kia giận chó đánh mèo lên cha con bọn họ, cắn chặt không buông.

Tin tức từ trong học phủ đưa tới Từ Tùng Chân cũng biết được, thấy tin tức này, Từ Tùng Chân liền thấy trước mắt từng trận tối sầm, lại một lần nữa hối hận hành động lúc trước lấy lòng nịnh bợ Từ Trân.

Từ Tùng Chân trực giác bọn họ mà còn đứng về phía Từ Trân, cuốn vào trong ân oán dây dưa giữa Từ Trân và Phong Minh Bạch Kiều Mặc, sẽ kéo cha con bọn họ vào vòng xoáy sâu hơn.

Cha con hai người thương lượng một chút, liền đem tin tức này giao cho người Hắc Hồ để lại, do Hắc Hồ trực tiếp phụ trách, cha con bọn họ cố gắng hạ thấp sự tồn tại của mình.

Khác với bọn họ, Hắc Hồ nhận được tin tức bên này liền cho là cơ hội đã tới, lập tức báo cho thiếu gia nhà mình.

Sau đó Hắc Hồ liền nhận được sự trọng dụng của Từ Trân, để gã toàn quyền phụ trách xử lý việc này, nhất định phải bắt sống hai tên hỗn trướng kia.

Bởi vì chuyện này đã giao cho Hắc Hồ, cha con Từ Tùng Chân không còn nhận được nhiệm vụ tiếp theo giao xuống, cha con hai người thở phào nhẹ nhõm, có cảm giác trốn được một kiếp.

Cứ để người khác giày vò đi, bọn họ không nhúng tay vào nữa.

Trên thực tế Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lúc rời khỏi Vân Lĩnh học phủ, đã thông qua Truyền Tống Trận trong Vân Lĩnh thành, truyền tống đi Vân Dao thành.

Khác hẳn lúc tới Vân Lĩnh thành, thân gia của Phong Minh hai người đã dày dặn hơn nhiều, mười vạn tiên thạch chi phí truyền tống, hai người gánh vác nổi, đi Truyền Tống Trận cũng là nhanh nhất.

Để che giấu hành tích, hai người ngay cả Vân Lĩnh thành cũng chẳng dừng lại bao lâu, liền lủi mất.

Quay lại Vân Dao thành, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc hai người có chút cảm khái, tuy nhiên cũng không nghĩ tới việc phải đi tìm Lưu Thăng, hơn nữa Lưu Thăng hiện tại ở nơi nào, bọn họ cũng không biết.

Sau khi kết oán với Từ Trân, Phong Minh đã từng đưa thư cho Lưu Thăng, bởi vì có Hắc Hồ kẻ gian trá này, hai người lo lắng Hắc Hồ sẽ thông qua bọn họ mà tìm tới Lưu Thăng, bởi vậy bảo Lưu Thăng tạm lánh đi.

Bây giờ không ai tìm thấy Lưu Thăng mới là tốt nhất, đối với hắn mới an toàn nhất.

Hai người dùng một bữa cơm trong Vân Dao thành, lại tiêu tiên thạch mua mang đi không ít rượu và đồ nhắm, lúc này mới thong thả rời khỏi Vân Dao thành, men theo con đường lúc trước bọn họ tới mà quay ngược trở về, đi tới địa điểm bọn họ xuất hiện đầu tiên ở Địa Tiên giới.

Ra khỏi thành, bọn họ liền thả tiên chu ra thay cho việc đi bộ, chuyến xuất hành lần này, Phong Minh để Tiểu Tinh ở lại, chỉ mang theo Ong Chúa, Ong Chúa có thể thả Phong tiểu đệ ra dò đường.

Ngay trên phi chu của bọn họ, Phong Minh đem Hải Long Vương và Kim Tử cũng thả ra ngoài hóng gió.

Hai đứa này cuối cùng cũng được ra ngoài, hận không thể ngửa mặt lên trời tru lên vài tiếng, nhưng để không kinh động tới tiên thú nơi hoang dã, bọn chúng vẫn nhịn được.

Hải Long Vương oán giận nói: “Nghẹn chết ta rồi, chỗ có ngần đó lớn, cảnh sắc gì cũng sớm ngán tới tận cổ rồi.”

Kim Tử vô cùng tán thành Hải Long Vương.

Lôi thú cũng chui ra: “Còn không phải vì chủ nhân các ngươi nhận quá yếu sao, chỉ biết bắt các ngươi trốn trốn tránh tránh, kẻo các ngươi vừa lộ mặt, không khéo đã bị người ta làm thịt rồi.

Mà bị làm thịt thật thì hay rồi, hai ngươi sẽ đến làm bạn với ta.”

Con Lôi thú này bình thường cũng không ở trong không gian bí phủ, mà ngủ say trong Lôi Thú Thương, không ngờ lâu như vậy không gặp đồng bọn, vừa lên đã nói ra một phen lời kinh người như thế.

Hải Long Vương và Kim Tử giận dữ, xông tới liền cùng Lôi thú đánh nhau trong không gian tiên chu, đáng tiếc Lôi thú không có thực thể, chỉ là tàn hồn, đánh cũng đánh không đã.

Chờ bọn chúng tiêu đình, Phong Minh đối với Lôi thú nói: “Ngươi ghét bỏ chúng ta thực lực quá yếu, chỉ có thể trốn trốn tránh tránh, vậy Lôi thú ngươi đi tự tìm cho mình một chủ nhân bản lĩnh lớn đi.”

Lôi thú hắc hắc nói: “Tuy rằng các ngươi bây giờ thực lực yếu một chút, nhưng bản đại nhân biết các ngươi tiềm lực lớn, bản đại nhân coi trọng các ngươi nha, sớm muộn gì cũng có một ngày trở thành cường giả của Địa Tiên giới này.”

Đúng là lời gì cũng để nó nói hết rồi.

Ra khỏi Vân Dao thành, Phong Minh hai người lại không vội đi đường, bởi vì bọn họ vốn dĩ đã xuất phát sớm, liền nghĩ giống như tình hình lúc trước đuổi đường vậy, vừa đi đường vừa thông qua săn giết tiên thú để rèn luyện chiến lực của mình.

Lần này đem cả Hải Long Vương và Kim Tử cũng mang theo, để bọn chúng cùng rèn luyện, sớm ngày tấn thăng Hư Tiên.

Dưới Hư Tiên, đó là ở tầng dưới chót nhất của Hạ Tiên Vực, giống như Lưu Thăng trước đây, đó là ngay cả trấn nhỏ mình sinh ra cũng không dám ra ngoài, cần phải ké đội dong binh khác mới có thể rời đi.

Bạch Kiều Mặc dùng Tiên ngọc bội tự chế, đem khí tức huyết mạch trên người Hải Long Vương và Kim Tử che giấu đi.

Trong khoảng thời gian ở Vân Lĩnh học phủ, bọn họ đã đọc qua lượng lớn sách vở ngọc giản, cũng hiểu rõ một số tình huống về Long tộc Kim Ô tộc ở Địa Tiên giới.

Long tộc đó là đại tộc, nhưng đại bản doanh của Long tộc cũng không ở Hạ Tứ Vực, đại bản doanh ở Thượng Tam Vực, Trung Tam Vực cũng có cứ điểm của Long tộc.

Bởi vậy trước mắt cũng không thể để Hải Long Vương quá mức phóng túng ở Hạ Tứ Vực, kẻo thân phận Long tộc bại lộ.

Kim Ô nhất tộc thực lực tuy cường hãn, nhưng số lượng thành viên cũng không nhiều như Long tộc, thành viên Kim Ô nhất tộc ở Địa Tiên giới tương đối ít, nơi cư trú cũng ở trong Bát Hoang.

Muốn vì Kim Tử tìm tộc đàn Kim Ô của nàng, đó cũng là một việc rất phiền toái.

Cho nên tạm thời vẫn là đi theo Phong Minh bọn họ lăn lộn thôi.

“Gào gào, xem ta đây, ta một trảo cào chết con quái vật to xác này.”

Bị nhốt lâu quá rồi, lúc săn giết tiên thú Hải Long Vương và Kim Tử chiến ý hừng hực, xung phong ở tuyến đầu, mặc kệ là Thánh cấp hoang thú hay là nhập tiên phẩm tiên thú, hai đứa này đều là kẻ đầu tiên xông lên.

Đánh thắng được thì hai đứa này liền tiếp tục đánh giết, thực sự đánh không lại thì liền chạy về phía Phong Minh Bạch Kiều Mặc, dẫn tiên thú đi dạo loanh quanh, cuối cùng những tiên thú này đương nhiên đều trở thành chiến lợi phẩm của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.

Lần này chiến đấu lực của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, rõ ràng so với lúc trước khi tới lại mạnh hơn không ít.

Đánh giết nhất cấp sơ cấp tiên thú khá dễ dàng, nhất cấp trung cấp tiên thú cũng tương đối thong dong, hai người liền quyết định đi sâu vào thêm một chút, tìm kiếm nhất cấp cao cấp tiên thú để luyện tay.

Thế là liền đi chệch khỏi lộ tuyến lần trước đã đi, nhưng hai người trong tay đã có địa hình đồ tỉ mỉ hơn Lưu Thăng đưa, không cần lo lắng sẽ lạc phương hướng.

“Ầm ầm” một tiếng, một đầu cự thú ngã xuống dưới liên thủ của Phong Minh Bạch Kiều Mặc hai người.

Đây chính là đầu nhất cấp cao cấp tiên thú, hai người cũng dây dưa với đầu tiên thú này trọn vẹn hai ngày, cuối cùng đầu tiên thú này ngã xuống dưới nắm đấm của Phong Minh và tiên kiếm của Bạch Kiều Mặc.

Hai người đều không có dùng tới kỹ năng tuyệt sát, cũng không dùng Lôi Thú Thương, thuần túy dựa vào lực lượng nhục thân cùng tiên nguyên lực hùng hậu để chiến đấu với nó, chí tại ma luyện chính mình.

Đầu tiên thú này cuối cùng ngã xuống, Hải Long Vương và Kim Tử cũng hoan hô lên, chạy như bay tới đem thi thể cự thú này thu lại, sau đó cảnh giác nhìn về phía góc khuất cách đó không xa.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc một hơi nuốt vào tiên đan bổ sung tiên nguyên lực, bổ sung tiêu hao của mình, phụ cận có tu giả khác tới gần, bọn họ cũng đã sớm phát hiện, và luôn cảnh giác.

Bạch Kiều Mặc lên tiếng nói: “Ra đi, không cần phải trốn tránh nữa.”

Lúc này có mấy tu giả từ chỗ ẩn nấp bước ra, bởi vì động tĩnh chiến đấu không nhỏ ở nơi này đã hấp dẫn bọn họ tới, nhưng cũng biết kiêng kỵ giữa các tu giả lịch luyện nơi hoang dã, không dám tới quá gần.

Không ngờ nhất cử nhất động của bọn họ đều bị người khác chú ý tới, sự ẩn nấp cẩn thận của bọn họ là thừa thãi.

Tu giả cầm đầu ôm quyền nói: “Xin lỗi, chúng tôi phát hiện nơi này có ba động đánh nhau kịch liệt, và tiếng gầm rú của tiên thú, bèn tới xem thử có cần giúp đỡ gì không, là chúng tôi đa lo rồi, hai vị đạo hữu chiến lực kinh người.”

Mấy tu giả này nhìn nhìn một đoàn bốn người Phong Minh, trong lòng cũng có nghi hoặc, dựa vào khí tức Phong Minh hai người để lộ ra mà xem, cũng chỉ là Hư Tiên sơ kỳ, nhưng đầu tiên thú vừa mới ngã xuống kia, lại là nhất cấp cao giai.

Chẳng lẽ hai người này ẩn giấu tu vi? Ừm, khẳng định là như vậy, trong lòng mấy người này thầm khẳng định như thế, bởi vậy thái độ cũng càng phát cung kính.

Phong Minh liếc nhìn phục sức trên người bọn họ, nói: “Các ngươi là người của Hắc Hồ dong binh đội?”

“Hả? Đạo hữu biết Hắc Hồ chúng tôi sao?”

Phong Minh nói: “Nghe nói qua a, thế nào, Hắc Hồ dong binh đội các ngươi vẫn chưa giải tán à? Không phải là xảy ra chuyện rồi sao?”

Đối phương không chút nghi ngờ, nói: “Hóa ra đạo hữu cũng biết chuyện này, đáng chết, đều là Hắc Ưng Hội, hại chết nhiều huynh đệ của chúng tôi như vậy, chỉ có mỗi đội trưởng chúng tôi may mắn sống sót.

Là bọn người chúng tôi quá vô năng, liên lụy đội trưởng chúng tôi, bây giờ không có đội trưởng, kỳ thực Hắc Hồ dong binh đội chúng tôi cũng đã danh tồn thực vong rồi.”

Thấy bọn họ vẫn một bộ dáng tín nhiệm hết mực đối với tên đội trưởng Hắc Hồ này, trong lòng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thầm cười lạnh một tiếng.

Không thể không nói tên Hắc Hồ này thật biết diễn kịch, những người này thế mà không một ai nghi ngờ.

Phong Minh khích bác nói: “Đội trưởng các ngươi nào phải bị các ngươi liên lụy, hiện nay đội trưởng Hắc Hồ không phải đi theo bên cạnh Từ gia thiếu gia mà hắn hộ tống, gia nhập Từ gia rồi sao, Từ gia đó chính là một trong ngũ đại chưởng quyền gia tộc của Phúc Tinh thương hội, Từ thiếu lại là đích hệ thiếu gia, đội trưởng Hắc Hồ các ngươi sau này tiền đồ xa rộng, xa xa so với ở lại nơi xa xôi hẻo lánh này làm một tiểu đội trưởng dong binh thì có tiền đồ hơn.”

“Không phải đâu, đội trưởng chúng tôi không phải loại người như vậy, chờ đội trưởng chúng tôi gây dựng được sự nghiệp rồi, sẽ đem những huynh đệ chúng tôi cùng dẫn ra ngoài thôi.”

Phong Minh cười lạnh một tiếng: “Từng đứa từng đứa đều không có đầu óc, Hắc Hồ xưa nay gian trá xảo quyệt nhất, bằng không sao lại có ngoại hiệu như vậy, chính là không có ngoại hiệu nào gọi sai, hắn nói những huynh đệ các ngươi là chết trong tay người của Hắc Ưng Hội, thì thực sự là chết trong tay người của Hắc Ưng Hội sao?

Cũng không chịu động não chút nào, khó trách bị Hắc Hồ lừa đến mức rơi xuống mương, bị hắn hại chết rồi còn đếm tiên thạch thay hắn. Các ngươi cút đi, lười cùng lũ ngu xuẩn các ngươi nhiều lời.”

Phong Minh đuổi người, mấy tu giả này cũng không dám ở lại, nhưng trong lòng vẫn bất bình, kẻ này là hạng người gì chứ, lại dám vu khống đội trưởng bọn họ như thế.

Nhưng những thành viên Hắc Hồ ở lại nơi này, cũng không phải đều là kẻ không có đầu óc, những người này mang lời của Phong Minh về sau, có tu giả phẫn nộ, nhưng cũng có tu giả trong lòng sinh ra hoài nghi.

Phong Minh đã khích bác rồi, cũng không sợ bị Hắc Hồ phát hiện, bởi vì lúc này bọn họ bốn người, hơn nữa y và Bạch Kiều Mặc cũng đã cải biến dung mạo.

Bây giờ bốn người là Kiều gia tam huynh đệ, lại thêm một Kiều Kim tiểu muội muội, mặc cho Hắc Hồ nghĩ thế nào, cũng không thể liên tưởng tới y Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.

Hắc Hồ chưa chắc sẽ biết, nhưng đã đụng phải người của Hắc Hồ dong binh đội, Phong Minh liền nhất thời hứng khởi gây chút rắc rối cho Hắc Hồ, thêm chút phiền toái nhỏ.

Hai người tính toán thời gian, phải chờ tu giả của mấy phương thế lực, bao gồm tu giả của Vân Lĩnh học phủ bọn họ đều đã đi qua rồi, bọn họ lại xuất hiện là không muộn.

Kẻo đi sớm quá bị người ta phát hiện, dẫn tới hoài nghi.

Phong Minh miệng ngậm một cọng cỏ, nói: “Lần Mộc tộc di chỉ mở ra này, khẳng định không thể yên ổn, không nói tới phía Hạ Tiên Vực chúng ta liệu còn có thế lực khác phát hiện hay không, chính là người Trung Tiên Vực tới, khẳng định cũng không thể đâu vào đấy.”

Người Trung Tiên Vực tới đức tính gì, đối với bọn họ những kẻ một đường từ tiểu thế giới phấn đấu đi lên mà nói là quá rõ ràng rồi.

Tu giả Trung Tiên Vực đối mặt với tu giả Hạ Tiên Vực, cũng giống như tu giả Trung thế giới đối mặt với Tiểu thế giới, cùng tu giả Đại thế giới đối mặt với tu giả Trung, Tiểu thế giới, đều có một loại cảm giác ưu việt cao cao tại thượng, coi thường lũ nhà quê bên dưới.

Tu giả Trung Tiên Vực chưa chắc không có ý nghĩ một mình chiếm lĩnh di chỉ, nhưng các bên ở Hạ Tiên Vực khẳng định sẽ tạm thời liên hợp lại, nhất trí đối ngoại.

Nhưng phía Trung Tiên Vực có hai gã Huyền Tiên tọa trấn, phía Hạ Tiên Vực áp lực khẳng định cũng rất lớn.

Bạch Kiều Mặc nói: “Cứ để bọn họ nháo trước đi, bên kia khẳng định có phong thanh tiết lộ ra, chúng ta nghe ngóng nhiều một chút, biết đâu sẽ có một số tu giả tổ đội đi tới xem xét, chúng ta cứ tìm đội ngũ như vậy cùng đi.”

Phong Minh vỗ tay nói: “Chủ ý này hay, vậy chúng ta vừa vặn đi theo mấy tên phía trước kia đi.”

Bạch Kiều Mặc gật gật đầu, thế là một đoàn bốn người, liền nối đuôi theo sau lưng mấy thành viên Hắc Hồ phía trước.

Bọn họ những đội dong binh này còn có một khu tụ cư không nhỏ, so với tòa tiểu trấn ban đầu bọn họ ở thì phồn hoa hơn nhiều.