Chương 1030: Kiều Mặc tức giận
Lạc Trúc: “Phong đạo hữu cuối cùng huynh cũng về rồi, ta vẫn luôn chờ huynh.”
Phong Minh lững thững đi về: “Chờ ta làm gì?”
Lạc Trúc: “Huynh vẫn luôn ở bên ngoài bận rộn chuyện gì vậy? Ta cũng không biết nên làm cái gì, lại không muốn Lục đại ca phải bận tâm.”
Phong Minh vui vẻ nói: “Hây da, bận bậy bạ thôi mà, hai ngày nay đều đang nghe ngóng tình hình hệ đan dược, ta đã bắt đầu đi học nhờ khóa của bọn họ rồi, đúng rồi, ta có nói với Lạc đạo hữu là ta là một Đan sư không nhỉ?”
Lạc Trúc chớp mắt: “A… giờ thì ta biết rồi.”
Phong Minh huyên thuyên: “Ngươi nghĩ xem, chúng ta ở chỗ này không thể cứ ngồi ăn núi lở được, hơn nữa hết thảy mọi thứ ở đây tuy rằng cần chúng ta bỏ tiên thạch mới có thể hưởng thụ, nhưng rời khỏi học phủ, muốn học ké được những thứ hữu dụng, thì tiên thạch tiêu tốn còn nhiều như nước sông cuồn cuộn ấy chứ, cho nên ở chỗ này có thể bỏ tiên thạch học được đồ vật vẫn là rất có lợi.”
“Ngươi trước hãy nghĩ xem mình có sở trường gì, có thích luyện đan không? Trong mấy kỹ năng ấy, ta cảm thấy luyện đan kiếm tiên thạch nhanh nhất, bên hệ đan dược bọn họ có hẳn nơi chuyên thu mua đan dược của học viên, có học viên kiếm được đầy bồn đầy chậu, có số tiên thạch đó trong tay, nơi nào không đi được, thứ gì mà hưởng thụ chẳng được?”
Lạc Trúc cảm thấy Phong Minh nói thật có lý, cũng bị Phong Minh thuyết phục: “Ta cũng không biết ta có thiên phú trở thành Đan sư hay không, đợi Lục đại ca về, ta thương lượng với Lục đại ca vậy.”
Phong Minh nói: “Ta thấy được đấy, cho dù không có thiên phú Đan sư cũng không sao, lỡ may ngươi có thể chế phù thì sao? Chế phù cũng là việc tỉ mỉ, còn luyện khí thì không được rồi.”
Phong Minh cảm thấy thân cốt của Lạc Trúc thế này, chẳng giống dáng người có thể rèn sắt luyện khí chút nào.
Còn trận pháp ư? Nếu hắn có thiên phú phương diện này, thì sớm đã bị Lục Dao lôi kéo vào đội ngũ Trận pháp sư rồi.
Cho nên Phong Minh cảm thấy Lạc Trúc chỉ có thể thử xem có cơ hội với Đan sư và Phù sư hay không.
Nhân lúc trời còn sớm, Phong Minh còn dẫn Lạc Trúc đi dạo phường thị trong học phủ, quy mô cũng khá là không nhỏ, phần lớn là học viên trong học phủ ở chỗ này làm ăn buôn bán, có chút vật phẩm giá cả còn rẻ hơn so với bên ngoài.
Lạc Trúc thấy Phong Minh quen đường quen nẻo, trong lòng bội phục, cậu vì thân phận tùy tùng, cũng không dám ở trong học phủ đi lung tung, chỉ sợ va chạm đắc tội với người nào đó.
Còn Phong Minh rõ ràng đều có thể quen biết nói chuyện được với mấy chủ quầy hàng, đây không phải sao, đã dùng mức giá ưu đãi hơn một chút, từ trong tay một vị nữ tu mua một đống tiên thảo.
“Nếu như luyện chế ra Tiên đan rồi, nhớ để lại cho sư tỷ một ít đấy nhé, sau này ta ra ngoài có được tiên thảo, cũng sẽ để dành cho sư đệ.”
“Không thành vấn đề, đệ nhất định sẽ nghĩ tới sư tỷ đầu tiên.”
Rời khỏi cái quầy này, Lạc Trúc hỏi: “Vị sư tỷ này hình như rất lợi hại.”
Phong Minh nói: “Đúng vậy, đây là một vị sư tỷ Hư Tiên hậu kỳ của hệ võ đạo, giá trị vũ lực trong toàn bộ hệ võ đạo đều là có tiếng đấy.”
Lạc Trúc: “Hư Tiên hậu kỳ a, thật lợi hại.”
Phong Minh gật đầu: “Chứ sao nữa, cho nên vị sư tỷ này sau khi từ ngoài trở về, chủng loại tiên thảo ở quầy của nàng ấy cũng nhiều nhất, giá cả cũng công đạo vô cùng, rất được hoan nghênh với học viên hệ đan dược.”
Lạc Trúc cảm thấy nên bổ sung thêm một câu, Phong Minh cũng rất lợi hại, vậy mà có thể biết rõ ràng như vậy.
Liên tiếp dạo qua khá nhiều quầy hàng, Phong Minh đã rải ra không ít tiên thạch, mua sắm tiên thảo cùng vật liệu luyện trận.
Bởi vì Phong Minh biết trả giá, Lạc Trúc cũng mua theo chút vật liệu luyện trận, Lục Dao cũng dùng đến.
Trong phường thị học phủ này cũng có tửu lâu và trà lâu, đi ngang qua dưới lầu tửu lâu, Phong Minh ngẩng đầu nhìn lên, hơ, lại gặp vị Từ thiếu gia kia nữa rồi.
Đúng là đi đâu mà chẳng đụng hắn ta thế nhỉ? Phong Minh cảm thấy khá xúi quẩy.
Vị Từ thiếu gia này, họ Từ, tên Trân, lần này không phải tự mình đến tửu lâu dùng bữa, mà là có người mời hắn ta tới.
Tu giả mời khách là học viên cũ của học phủ, cũng là đệ tử dòng thứ của Từ gia tên Từ Tùng Chân, cha của hắn ta làm việc ngay tại phân hội của Phúc Tinh thương hội ở Vân Lĩnh Thành.
Từ Tùng Chân vốn cho rằng cùng vị thiếu gia dòng chính Từ gia này là không có bao nhiêu cơ hội tiếp cận, nào ngờ vị Từ thiếu gia này lại tự mình chạy đến Vân Lĩnh học phủ.
Trước đó cha hắn ta đã đặc biệt gửi thư vào bảo hắn ta về nhà một chuyến, sau khi về nhà cha hắn ta dặn dò kỹ càng, phải chăm sóc tốt cho Từ thiếu gia ở trong học phủ.
Đây chính là cơ hội tốt khó có được, sau này dòng chính Từ gia có đề bạt chi nhánh dòng thứ bọn hắn hay không, tất cả đều trông cậy vào Từ Tùng Chân.
Vì vậy Từ Tùng Chân đương nhiên ra sức nịnh bợ Từ Trân, lúc này thấy Từ Trân liếc mắt nhìn xuống dưới lầu, Từ Tùng Chân lập tức nói: “Úi chà, tên song nhi dưới lầu kia tư sắc không tệ nha, sao trước đây lại không phát hiện ra nhỉ?”
Bạn bè chó mèo bên cạnh hắn ta nói: “Không chừng là người mới tiến vào lần này, xem thẻ bài thân phận của hắn, là tùy tùng được học viên mới nào đó mang vào, xinh đẹp như vậy lại là thân phận tùy tùng, e rằng là dùng để hầu giường ấy chứ.”
Những người ngồi đó đều phát ra tiếng cười ám muội, điều này khiến cho Từ Trân lại nhìn thêm mấy lần, đánh giá: “Đúng là tư sắc không tệ, nuôi ở bên cạnh cũng dễ chịu mắt.”
Học viên trong học phủ, không phải ai cũng nghiêm túc tu luyện cầu tiến, cũng có không ít kẻ chỉ biết sống qua ngày.
Tuy nói học phủ quy định học viên chỉ được dẫn theo một tùy tùng, nhưng quy củ là chết, người là sống.
Học viên trao đổi tùy tùng với nhau, hoặc là treo tùy tùng dưới danh nghĩa người khác, loại tình huống này cũng không hiếm thấy.
Cho dù Từ Trân là người mới đến, đối với những giao dịch ngầm này cũng chẳng lạ lẫm gì.
Ban đầu hắn ta thấy Phong Minh, một tên song nhi này có chút quen mắt, sau đó nhớ ra đây là kẻ nào rồi, chẳng phải là tên tùy tùng đi theo bên cạnh cái tên khốn Bạch Kiều Mặc đó sao.
Hắn ta vô cùng tùy tiện nói: “Bổn thiếu gia biết hắn là do kẻ nào mang vào, để đây ta đi hỏi thẳng tên đó, bảo hắn đem tên tùy tùng này nhường lại cho ta.”
Phải, giống như đệ tử thế gia đại tộc bọn hắn mang vào, tùy tùng đó là không có bao nhiêu tự do thân thể, hoàn toàn phụ thuộc vào sự tồn tại của bản thân hắn ta hoặc gia tộc.
Lời này vừa nói xong, mọi người liền “dô dô” mà cười rộ lên, không ai cảm thấy tên học viên đó sẽ không đồng ý, không đồng ý cũng chỉ có một khả năng, đó là chê tiên thạch cho ít đi thôi.
Chẳng phải chỉ là một tên tùy tùng song nhi Hư Tiên sơ kỳ, đáng giá bao nhiêu tiên thạch chứ?
Bên kia Phong Minh đã rời đi, tuy có nhận ra mấy ánh mắt không có hảo ý, nhưng Phong Minh cũng nhịn không quay đầu lại nhìn.
Hắn nghĩ chính là, vừa mới tiến vào Vân Lĩnh học phủ, hắn vẫn là thân phận tùy tùng, trước khi bái sư trở thành học viên chính thức, vẫn là phải khiêm tốn một chút, tránh làm hỏng đại sự chính đáng của hắn.
Dù sao học phủ cũng quy định không được gây chuyện nội đấu, trong học phủ còn có Chấp Pháp Đường tồn tại, hắn cũng không lo sẽ có người chủ động gây sự với mình.
Nếu biết đám kẻ đó đang nói cái gì, e rằng tâm tình Phong Minh lúc này sẽ chẳng bình thản như vậy.
Dạo xong phường thị trở về, Bạch Kiều Mặc và Lục Dao cũng tan học về rồi, Phong Minh cùng Lạc Trúc ai về nhà nấy.
Về đến nhà Phong Minh liền kể cho Bạch Kiều Mặc thu hoạch hôm nay: “Ta nghe ngóng được rồi, người có trình độ luyện đan tốt nhất của hệ đan dược không phải ai khác, mà chính là hệ trưởng của hệ đan dược, tên là Âu Minh Đạm, muốn bái sư đương nhiên là phải bái sư phụ tốt nhất, vị hệ trưởng này cũng là tu vi Chân Tiên, Nhị phẩm Tiên đan sư.”
Phong Minh cảm thấy cũng chỉ bình thường thôi, dù sao thành tựu sau này của hắn cũng đâu chỉ dừng ở Nhị phẩm Tiên đan sư, nhưng đây chẳng phải là không có cơ hội nào tốt hơn sao.
Ồ đúng rồi, hắn còn có một vị sư phụ Đan đạo nữa, đó chính là Thanh Hồng sư phụ.
Đáng tiếc Thanh Hồng sư phụ hạ lạc không rõ, cũng không thể dạy dỗ hắn a, cho nên đành phải mưu cầu một vị sư phụ khác.
Không biết vì sao, Bạch Kiều Mặc liền nghĩ đến lúc bọn họ ban đầu đến Tứ Hồng thư viện, cảnh Phong Minh tự mình tìm sư phụ, tựa hồ có chút tương đồng.
Bạch Kiều Mặc cũng không phải chỉ lo chuyện của mình, hắn cũng hướng người khác nghe ngóng tình hình của hệ đan dược, dù sao các hệ với nhau cũng có giao lưu.
Mọi người cũng không phải kiểu bịt tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ, một lòng chỉ lo tu luyện của chính mình.
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Ta cũng từng nghe nói tình huống của vị Âu hệ trưởng này, ông ấy chính là Chân Tiên hậu kỳ, ở bên ngoài cũng khá có danh tiếng, nếu không phải đang gánh vác chức hệ trưởng của hệ đan dược, thì có thế lực ở Trung Tam Vực muốn đào ông ấy qua rồi.”
“Âu hệ trưởng làm việc cũng rất nghiêm túc phụ trách, không phải loại người chỉ biết bao che cho học viên thuộc thế lực thế gia, đối với học viên xuất thân bình dân cũng khá quan tâm chiếu cố, đúng rồi, bản thân Âu hệ trưởng cũng là tu giả xuất thân bình dân.”
Kỳ thực trong Vân Lĩnh học phủ không ít lão sư cùng cao tầng đều là tu giả xuất thân bình dân, nhưng không có nghĩa bọn họ sau khi ngồi lên vị trí này liền tình nguyện bảo vệ cho học viên bình dân.
Dù sao những học viên có thân phận bối cảnh kia ra tay càng hào phóng hơn, bản thân bọn họ tu luyện cũng cần tài nguyên khổng lồ.
Phong Minh liên tục gật đầu, những tin tức này hắn cũng đã nghe ngóng được: “Chỉ là Âu hệ trưởng vì chức vụ hệ trưởng, số lần giảng bài tương đối ít, hơn nữa phần nhiều cũng là dạy cho đám học viên cũ, lứa học viên tiến vào hơn mười năm trước vẫn còn thuộc học viên mới, khóa trình của bọn họ cũng không có khóa nào do Âu hệ trưởng mở, Bạch đại ca huynh nói xem, ta cũng không thể đi học nhờ khóa của học viên cũ được.”
Bạch Kiều Mặc nghĩ nghĩ nói: “Hay là để lần sau ta gặp Giản sư phụ, nhờ Giản sư phụ giúp đỡ tiến cử với vị Âu hệ trưởng này nhé?”
Phong Minh nghĩ nghĩ, nói: “Vẫn là nghĩ cách khác trước đi, thực sự không được nữa thì lại làm phiền Giản sư phụ giúp đỡ một chút.”
Bạch Kiều Mặc: “Được.”
Hắn tin tưởng, vàng thật ở đâu cũng sẽ tỏa sáng, bằng vào thuật luyện dược của Minh đệ hắn, không thể nào không hấp dẫn được ánh mắt của cao tầng hệ đan dược.
Ừm, bọn họ đều tự tin như vậy.
Phong Minh nói: “Ta cảm thấy ta có thể hơi triển lộ chút đan dược thuật của mình rồi.” Sau đó xắn tay áo lên, “Vừa hay mua được một mớ tiên thảo, ta đi luyện đan liền đây.”
Hắn chính là rất có sức sống, nói xong liền chui đầu vào phòng tu luyện, đương nhiên cũng không quên đưa đám vật liệu luyện trận kia cho Bạch Kiều Mặc.
Bạch Kiều Mặc nhìn mà bật cười, hắn cũng phải cố gắng thật tốt a, hai người cùng nhau tiến bộ.
Một đêm bận rộn trôi qua, ngày thứ hai, hai người cùng nhau ra khỏi cửa, vẫn là mỗi người đến phòng học của mình.
Phong Minh tuy đã tìm được đối tượng bái sư, nhưng điều này cũng không cản trở hắn bỏ tiên thạch đi nghe các khóa trình khác của hệ đan dược, một số học viên tiến vào hơn mười năm trước, đã biết vị tùy tùng đến nghe nhờ này rồi.
Những học viên này cảm thấy rất thần kỳ, chẳng qua chỉ là một học viên, vậy mà lại đi theo bọn họ nghe khóa trình của Tiên đan thuật, chẳng lẽ không phải bắt đầu học lại từ đầu sao?
Không phải tất cả học viên nhập học đều là Tiên đan sư, số học viên tiến vào hơn mười năm trước, phần lớn vẫn đang nỗ lực ở dưới mức Tiên đan sư.
Cho dù là lứa trước đó nữa, cũng đồng dạng có học viên đang nỗ lực vì để trở thành Tiên đan sư.
Cho nên Phong Minh sao có thể không tự tin, nhìn xem, học viên cũ còn chưa trở thành Tiên đan sư kìa, Phong Minh hắn đều đã có thể đánh bại cả học viên cũ rồi.
“Phong Minh, ngươi thực sự có thể nghe hiểu khóa trình này sao?”
Khóa Phong Minh học nhờ là khóa trình của Tiên đan sư, phần lớn người trên khóa này đều đã là Tiên đan sư rồi, một bộ phận nhỏ cũng sắp tấn cấp.
Ban đầu Phong Minh đến học nhờ, mọi người rất coi thường hắn, cảm thấy tên tùy tùng này quá mức ham cao chuộng xa, ai mà chẳng biết, thân phận tùy tùng trong học phủ địa vị thấp nhất.
Nhưng mà nha, Phong Minh là tu vi Hư Tiên, lại quen thân với mọi người rất tự nhiên, sau giờ học còn thỉnh giáo lão sư vấn đề, xem tình hình đó, tựa hồ cũng không phải bộ dạng hoàn toàn không hiểu gì.
Phong Minh nói: “Đương nhiên là nghe hiểu rồi, nghe không hiểu ta còn lãng phí tiên thạch này làm gì? Tiên thạch cũng đâu dễ kiếm như vậy.”
“Cũng phải, bạn lữ nhà ngươi lại đồng ý để ngươi tiêu tiên thạch rộng tay như vậy sao?”
Không ít học viên sống cũng khá eo hẹp, bởi vì không có nguồn thu, nhưng trong học phủ lại nơi nơi cần dùng đến tiên thạch.
Mọi người cũng biết Phong Minh chính là bạn lữ do vị học viên mới có thành tích kỳ quái của hệ trận pháp lần này mang vào.
Phong Minh nói: “Bọn ta là bạn lữ đấy, biết cái gì là bạn lữ không? Bạch đại ca nhà ta chính là vô cùng tán đồng việc ta tới đây học tập đấy, hơn nữa phu phu bọn ta, xưa nay đều là ta quản sổ sách.”
Mọi người phát ra tiếng “Dô”, đang lúc cười nói, vị lão sư của tiết học này đã tiến vào, sau khi tiến vào còn hướng về phía Phong Minh đang ngồi trong góc liếc nhìn thêm một cái.
Không vì gì khác, bởi vì vấn đề Phong Minh nêu ra sau giờ học với ông, đó đều không phải vấn đề đơn giản gì, từ việc nêu câu hỏi cũng có thể nhìn ra trình độ của một học viên.
Điều này cũng có nghĩa là, tên Phong Minh này khả năng thực sự có tiêu chuẩn của Tiên đan sư.
Ngay cả tùy tùng tiến vào cũng đã có trình độ Tiên đan sư rồi, lão sư không khỏi bất mãn với một số học viên còn chưa tấn cấp lên Tiên đan sư, thế là thái độ lão sư trong tiết học này càng trở nên nghiêm khắc hơn.
Tình hình bên chỗ Phong Minh, nhìn chung thì khá yên bình.
Còn bầu không khí ở chỗ Bạch Kiều Mặc hôm nay, thì lại chẳng hòa thuận chút nào.
Đó là bởi vì Từ Trân cái đồ đại ngốc này, vậy mà thực sự thừa dịp trước khi vào học, chạy đến trước mặt Bạch Kiều Mặc nói với hắn hãy đem tùy tùng của hắn nhường ra, hắn ta tình nguyện trả cho Bạch Kiều Mặc một khoản phí bồi thường.
Lời này vừa nói ra, Lục Dao ngay tại chỗ liền sợ ngây người.
Tùy tùng gì chứ? Hắn chính là biết Phong Minh đó là bạn lữ của Bạch Kiều Mặc, tình cảm hai người tốt vô cùng.
Biểu tình của những người khác trong phòng học cũng trở nên vi diệu, càng nhiều người là muốn xem kịch vui.
Đối với việc Bạch Kiều Mặc nhận được đãi ngộ đặc biệt của Giản trưởng lão, trở thành một đệ tử ký danh khác ngoài mười người đứng đầu, không ít người trong lòng đầy ghen tị, hiện tại hắn gặp phải phiền toái, bọn họ đương nhiên là xem kịch rồi.
Bình Tư Vọng thì nhíu mày, một chút cũng không thích hành vi của Từ Trân.
Trong mắt Bạch Kiều Mặc thoáng chốc lóe lên lửa giận, trước đó chuyện vị Từ thiếu gia này và Hắc Hồ vì bảo mạng mà vứt bỏ tiên chu cùng những tu giả khác trên tiên chu, cũng chưa từng khiến hắn sinh ra lửa giận lớn như vậy, chỉ nghĩ có cơ hội sẽ dạy dỗ bọn họ một trận, đều chưa từng nghĩ sẽ hung hăng thu thập bọn họ.
Nhưng lần này thì không giống rồi, vậy mà trực tiếp mạo phạm đến trên đầu bọn họ, lại còn sinh ra lòng nhòm ngó như vậy đối với Minh đệ.
Trong lòng Bạch Kiều Mặc trực tiếp lóe lên một tia sát cơ, hắn không thể nào buông tha cho Từ Trân.
Chỉ là trong một cái chớp mắt, Bạch Kiều Mặc rất nhanh tỉnh táo lại, ánh mắt trầm xuống, nhìn Từ Trân nói: “Đó là bạn lữ của ta, bạn lữ sinh tử tương thế, Từ thiếu gia có phải nên thu hồi lại lời vừa rồi, hướng ta và bạn lữ của ta xin lỗi?”
Nào ngờ Từ Trân lại nhíu mày không vui nói: “Phiền phức vậy sao? Cho dù là bạn lữ thì đã làm sao? Dựa vào địa vị Từ gia ta, muốn một tên song nhi còn không được sao, ngươi cứ việc báo thẳng một con số ra đi, chẳng có cái giá nào mà Từ gia ta không trả nổi.”
Bạch Kiều Mặc cười khẩy một tiếng, hắn đã cho Từ Trân này cơ hội rồi, kết quả kẻ này còn không biết thức thời, tự mình tìm chết thì đừng trách hắn.
Bạch Kiều Mặc nói: “Xin hãy thu hồi lại lời vừa nói, nếu không ta sẽ hạ chiến thư cho ngươi, lên sinh tử lôi đài.”
Trong phòng học vang lên tiếng hít khí, kết quả lại nghiêm trọng vậy sao? Lên sinh tử lôi đài?
Nhưng cái này chẳng phải rõ ràng là Bạch Kiều Mặc ăn hiếp Từ Trân sao, bởi vì Bạch Kiều Mặc là Hư Tiên, còn Từ Trân vẫn chưa đến Hư Tiên.
Liền có người nói: “Như thế không công bằng, Bạch Kiều Mặc ngươi chính là Hư Tiên, không có kiểu ức hiếp người như thế.”
Bạch Kiều Mặc cười khẩy: “Thì ra các ngươi cũng biết đây là khi dễ người, Từ Trân hắn ỷ thế muốn cướp bạn lữ của người khác, chẳng lẽ không phải là khi dễ sao? Hắn chẳng qua là ỷ vào thế lực của Từ gia muốn đè đầu ta một bậc, hắn làm được, ta lại làm không được sao?”
Bạch Kiều Mặc xoay người lại bức ép Từ Trân, uy áp Hư Tiên khóa chặt lấy một mình Từ Trân: “Sao hả, Từ đại thiếu gia có dám lên sinh tử lôi đài không? Ta Bạch Kiều Mặc này liền cùng ngươi đánh cược mạng sống này.”
“Ngươi…” Từ Trân làm sao chịu nổi uy áp Hư Tiên của Bạch Kiều Mặc, sắc mặt đều trắng bệch ra.
Đợi khi Bạch Kiều Mặc thu uy áp lại, Từ Trân liền mềm nhũn hai chân ngã ngồi trên mặt đất, Bạch Kiều Mặc lại hỏi: “Từ đại thiếu gia có dám lên sinh tử lôi đài không?”
Từ Trân vẫn còn sợ hãi trong lòng, xấu hổ tức giận nói: “Ngươi là kẻ điên! Cút ngay!”
Hắn ta mắng xong liền xoay người chạy ra ngoài, cái tên điên này, tùy tiện một chút liền đòi cùng người ta đánh sinh tử lôi đài, không thể nào hiểu nổi.
Những kẻ vừa mới xem trò cười của Bạch Kiều Mặc, giờ lại cười nhạo Từ Trân: “Cái đồ nhát gan này, vậy mà lại cứ thế bỏ chạy?”
“Đúng vậy, ta còn tưởng cứng rắn lắm chứ, thì ra cũng chỉ là ỷ vào mấy đồng tiên thạch mà ra oai thôi.”
Lúc này Bình Tư Vọng lên tiếng: “Quá đáng rồi,” hắn tiếp tục nói, “Từ Trân quá đáng rồi, tự rước lấy nhục.”
Lục Dao cũng nói: “Đúng vậy, Bạch đạo hữu, ta đứng về phía ngươi, cái tên khốn này đúng là cái gì cũng dám nghĩ.”
Có người xem náo nhiệt, cũng có người không liên quan đến mình thì treo cao.
Lúc này lão sư tiến vào phòng học, mọi người đều ngậm miệng.
Nhưng chuyện này, vẫn là truyền ra khắp trong học phủ, lứa học viên mới vào có mấy hôm, đã có người phát ra khiêu chiến sinh tử lôi đài rồi.
Nghe ngóng xem là ai, không ngờ chính là cái học viên có thành tích kỳ quái Bạch Kiều Mặc kia.
Chuyện này còn truyền đến tai cao tầng của hệ trận pháp, bởi vì lão sư cùng cao tầng của hệ trận pháp đều biết, Bạch Kiều Mặc đó chính là mầm non mà Giản trưởng lão coi trọng.
Chỉ cần thời gian khảo sát khiến Giản trưởng lão hài lòng, thì nhất định có thể trở thành đệ tử chính thức.
Kết quả là có kẻ gây chuyện đến trên người đệ tử tương lai của Giản trưởng lão, hơn nữa lại còn là cái tên đi cửa sau ném tiên thạch vào.
Cao tầng hệ trận pháp đều chẳng vui vẻ gì, Giản trưởng lão tình nguyện đảm nhiệm trưởng lão của hệ trận pháp ở Vân Lĩnh học phủ, sự nâng cao đối với học phủ cùng hệ trận pháp bọn họ đều không nhỏ, ý nghĩa hết sức trọng đại.
Chẳng nói tương lai, chỉ từ tình hình chiêu sinh đặc biệt lần này, liền có thể nhìn ra chỗ tốt rồi.
Bọn họ cũng không muốn đem Giản trưởng lão đắc tội, lỡ như khiến Giản trưởng lão bất mãn bỏ gánh không làm nữa thì biết làm sao đây?
Cái tên tiểu vương bát đản này, đúng là biết cách gây chuyện cho bọn họ.
—