← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 993: Cục diện Thảo Đường

24 min read 30.08.2026

 

Huyết Tẫn có thể khống chế được cảm xúc của mình, điều này khiến Củng Khiên yên tâm hơn không ít, nhưng những hoang thú khác trên Thương Huyền đại lục chưa chắc đã có được năng lực tự kiềm chế như Huyết Tẫn.

Bởi phát hiện này, mọi người trên phi thuyền một mặt kiểm tra không khí và nguyên khí của Thương Huyền đại lục, xem có ẩn chứa thành phần khiến hoang thú trở nên bất ổn hay không, một mặt khác lại xem xét tình hình của những hoang thú khác trên đại lục.

Lần kiểm tra này quả thật đã giúp bọn họ tra ra không ít vấn đề, hoang thú ở Thương Huyền đại lục trở nên nóng nảy hơn trước kia, càng có tính công kích hơn.

Suốt đường bay qua, bọn họ có thể nhìn thấy không ít sự kiện hoang thú tập kích tu giả phát sinh trên không trung, nhưng đều vẫn còn trong phạm vi khống chế.

Có điều tâm tình của Củng Khiên và Huyết Tẫn cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, bọn họ nghĩ tới vùng biển rộng lớn kia, cùng vô số hải thú sinh sống trong lòng biển, hải thú nơi đó càng dễ phát sinh bạo động, kẻ đứng sau màn có phải đã lợi dụng điểm này?

Chỉ e rằng trong ngũ đại cảnh của Thương Huyền đại lục, tình hình Thương Hải cảnh lúc này là tệ hại nhất, Củng Khiên vốn chưa từng quên, trung tâm hoạt động ban đầu của Ám Minh chính là ở Thương Hải cảnh.

May mà truyền tống trận nội bộ của Thương Huyền đại lục vẫn còn dùng được, mọi người mượn truyền tống trận, lấy tốc độ nhanh nhất chạy tới Bách Thảo Đường.

Đồng thời trong quá trình mượn dùng truyền tống trận, bởi vì có tiếp xúc với các tu giả khác, cũng giúp bọn họ biết thêm được nhiều tình huống hơn của Thương Huyền đại lục.

Quả nhiên, không ít địa phương ở Thương Huyền đại lục đều xuất hiện tình trạng hoang thú bạo động, cũng nghe nói tình hình hải thú bạo động ở Thương Hải cảnh còn nghiêm trọng hơn.

Truyền tống đại trận đối ngoại của Thương Huyền đại lục đều đã bị người của Ám Minh khống chế.

“Ám Minh và Trận Các đáng chết, bọn chúng quả nhiên đã sớm câu kết với nhau rồi, may mà lúc trước phát hiện Trận Các không ổn, Tề đại sư đã dẫn đầu một nhóm trận pháp sư tạo thành Trận Pháp Minh, xây dựng truyền tống trận khác ở ngoài Trận Các, hiện nay chỉ có truyền tống trận của Trận Pháp Minh là còn vận chuyển nguyên vẹn, nếu đều rơi vào tay Trận Các và Ám Minh, còn chẳng biết là tình hình gì nữa.”

“Lúc trước còn có kẻ cảm thấy là làm chuyện thừa thãi, bây giờ xem xem đó là quyết định sáng suốt cỡ nào.”

“Khoảng thời gian này may mà có luyện dược sư của Bách Thảo Đường bôn ba khắp nơi, tìm kiếm đầu nguồn bầy thú bạo động, nghĩ mọi cách trấn an chúng nó, thế nhưng không ngờ, lũ khốn kiếp của Ám Minh lại dám tập kích luyện dược sư của Bách Thảo Đường! Ta bây giờ phải chạy tới Bách Thảo Đường, thanh viện ủng hộ luyện dược sư của Bách Thảo Đường đây.”

“Phải, ta còn nghe được một tin tức nhỏ, lũ khốn kiếp không dám ló mặt ra ánh sáng của Ám Minh, muốn sách hoạch một hành động nhắm vào Bách Thảo Đường, bất kể thật giả ra sao, dù sao ta bây giờ cũng đều phải chạy tới Bách Thảo Đường, tránh cho thật sự để lũ khốn kiếp đó đạt được ý đồ.”

Những tin tức này khiến Củng Khiên cùng mọi người nghe xong đều bị chấn trụ, thảo nào lúc bọn họ muốn chạy tới Bách Thảo Đường, còn có không ít tu giả cùng đường với họ.

Có luyện dược sư bước ra từ Bách Thảo Đường, vội vàng níu một người đồng hành lại, hỏi: “Ám Minh thật sự muốn sách hoạch một hành động nhắm vào Bách Thảo Đường ư?”

“Phải, gần đây có tin tức truyền ra, bên lục địa và bên vùng biển kia, đều có hoang thú và hải thú tụ tập về hướng Bách Thảo Thành, khẳng định là quỷ kế âm mưu của lũ khốn kiếp Ám Minh rồi.”

Huyết Tẫn chán ghét nhíu mày, đối với lũ khốn kiếp Ám Minh lợi dụng hoang thú và hải thú, thống ác tuyệt cực, lần này không nhổ tận gốc bọn chúng, hắn sẽ không phải là huyết lang nữa.

“Hiện nay tình hình trong Thương Hải cảnh có nghiêm trọng không?”

“Bên đó cũng chẳng khá khẩm gì, nghe nói có nhiều đảo nhỏ đều lọt vào tay Ám Minh rồi, đặc biệt là Thiên La quần đảo, không ít tu giả thấy tình thế không ổn đều đã rút khỏi, chắc là Thiên La quần đảo cũng rơi vào tay bọn chúng rồi, dù sao nghe nói bên đó từng phát sinh mấy lần đại chiến giữa cường giả Niết Bàn Cảnh, tình hình chiến sự không rõ.”

“Lũ khốn kiếp Ám Minh thật đáng chết, lúc trước hai vị đại sư Dư Phong Dư Bạch nếu như không rời đi, lũ khốn kiếp Ám Minh nào dám kiêu ngạo như thế.”

“Đúng vậy, cũng bởi vì hai vị đại sư Dư Phong Dư Bạch đã áp chế Ám Minh đến nỗi không dám ngóc đầu, cho nên sau khi bọn họ rời đi, tu giả các cảnh cũng thả lỏng cảnh giác, nào có ngờ như vậy lại khiến cho chúng nó ngóc đầu trở lại.”

“Lúc trước Dư Bạch đại sư đã để lại công cụ kiểm trắc tốt như vậy, cũng là sau khi sự việc lần này phát sinh mới biết, rất nhiều công cụ kiểm trắc đều bị gián điệp của Ám Minh động tay động chân cả rồi.”

Khi bọn họ chỉ còn cách Bách Thảo Thành một tòa truyền tống trận cuối cùng, chuyện không hay lại phát sinh, truyền tống trận bên Bách Thảo Thành cũng bị gián điệp mai phục cho nổ hủy.

Một đám tu giả đang chờ đợi nghe xong phẫn nộ vô cùng, đều lấy phi thuyền ra, tăng nhanh tốc độ chạy tới Bách Thảo Thành.

Kẻ địch càng như vậy, bọn họ càng biết tình hình nguy cấp.

Củng Khiên bọn họ cũng như thế, lúc này còn quan tâm gì đến ẩn giấu nữa, đem phi thuyền phi ra tốc độ cao vút, những phi thuyền khác đều bị quăng lại phía sau.

“Phi thuyền đó tốc độ thật nhanh.”

“Vừa rồi tu giả trên phi thuyền đó, từng hỏi thăm tin tức Bách Thảo Đường với chúng ta.”

“Khẳng định cũng là đi trợ viện Bách Thảo Đường thôi, tu giả trợ viện càng nhiều càng tốt.”

“Lúc trước Dư Phong Dư Bạch đại sư đối với Ám Minh vẫn là quá nhân từ rồi, đáng lẽ nên triệt để đánh chìm bọn chúng mới phải.”

Trên không trung, từng chiếc phi thuyền nhanh chóng vạch ra từng đạo hồng quang, tu giả trông thấy trên mặt đất, đều biết những phi thuyền này là đi trợ viện Bách Thảo Đường.

Sắp đến địa giới Bách Thảo Thành, Củng Khiên bọn họ quả nhiên nhìn thấy thú triều đen nghịt không thấy điểm cuối, có hoang thú trên lục địa, còn có hải thú từ trong biển bò lên.

Chiến đấu đã bắt đầu rồi, bọn họ trông thấy có tu giả hướng vào trong bầy thú ném dược vật, mỗi khi có tu giả như vậy xuất hiện, liền có tu giả ẩn nấp trong bầy thú vọt ra công kích tu giả đó.

“Mau đi hỗ trợ, là luyện dược sư của Bách Thảo Đường đang ném dược vật.”

Có mấy luyện dược sư suýt nữa bị bầy thú nuốt trọn, may được một nhóm tu giả này kịp thời đuổi tới, đem bầy thú và thành viên Ám Minh kích lui, cứu ra luyện dược sư.

Đương nhiên những luyện dược sư này cũng đâu phải đơn thương độc mã, bên cạnh mỗi luyện dược sư đều có không ít tu giả cùng bọn họ chiến đấu, ít thì mười mấy người, nhiều thì vài chục đến trăm người.

Khi một đoàn người Củng Khiên xuất hiện, lập tức có luyện dược sư nhận ra thân phận của bọn họ.

“Là Củng đại sư, còn có Huyết tiền bối!”

“Truyền tống đại trận không phải đã bị nổ hủy rồi sao? Củng đại sư các người làm sao từ đại thế giới trở về được? Chúng ta muốn báo tin đều đưa không ra ngoài.”

Gặp được một đoàn người Củng Khiên, đám đệ tử luyện dược của Bách Thảo Đường quá đỗi vui mừng, bọn họ vẫn luôn muốn đưa tin tức ra ngoài, nhưng không có cách nào.

Bây giờ Củng Khiên bọn họ xuất hiện, có phải là nói rằng đại thế giới đã phát hiện tình hình hạ giới bọn họ?

Vậy âm mưu của kẻ địch khẳng định là không thể đạt được rồi.

Củng Khiên giải thích: “Chúng ta là phát hiện truyền tống trận thông hướng trung thế giới đều vô pháp sử dụng, vả lại là phía hạ diện này xảy ra vấn đề, cho nên các phương thế lực đều phái ra không ít tu giả tới đây tra hỏi tình hình.”

Đệ tử Bách Thảo Đường cũng chấn kinh: “Trung thế giới khác cũng xảy ra chuyện rồi ư?”

Củng Khiên nói: “Hẳn là vậy, bất quá thế giới khác chúng ta chưa từng đi xem qua, trạm đầu tiên liền về lại Thương Huyền đại lục.”

“Mau cùng chúng ta về Bách Thảo Đường, yên tâm đi, cho dù không có ngoại viện, những quỷ kế âm mưu kia của Ám Minh cũng chẳng thể nào đạt thành.”

Mọi người rất mau trở lại Bách Thảo Thành, Củng Khiên bọn họ từ trên không nhìn xuống, Bách Thảo Thành tụ tập không ít tu giả, cùng Bách Thảo Đường đồng tiến thối, vả lại mọi người đấu chí ngang dương, cũng không thấy vẻ uể oải, Củng Khiên bọn họ yên tâm không ít.

Khi đệ tử Bách Thảo Đường và tu giả trong thành, biết được Củng Khiên cùng những người khác từ đại thế giới trở về, trong thành phát ra tiếng hoan hô, nhiệt tình nghênh đón bọn họ đến.

Củng Khiên cùng mọi người được đám đông vây quanh trở về Bách Thảo Đường.

Trong Bách Thảo Đường vẫn còn những gương mặt quen mà Củng Khiên và Huyết Tẫn nhận biết, như Dư Tiêu, như Kỷ Viễn và Thu Dịch, còn có những tu giả và luyện dược sư từ Phi Hồng đại lục tới mà Củng Khiên không quen biết.

So với việc không ít trung thế giới khác vẫn đang trong tình trạng ù ù cạc cạc mò không rõ đầu mối, thì các thế lực và tu giả ở Thương Huyền đại lục, đối với hình thế của đại lục lại mười phần minh bạch.

Đây đều là bởi vì lúc trước Dư Phong, Dư Bạch đem hành vi của Ám Minh bại lộ ra trước mắt đại chúng, mới khiến mọi người ý thức được Ám Minh là một tổ chức không dám ló mặt ra ánh sáng như thế nào.

Cùng cao tầng Bách Thảo Đường khai hội, Củng Khiên đã hiểu rõ tình hình hiện tại.

“Cho nên nói, thủ đoạn của Ám Minh hiện nay càng thêm cao cường hơn, thủ đoạn thao khống khu sử hoang thú cũng càng thêm cao minh hơn?”

“Phải, qua phân tích của chúng ta, Ám Minh hẳn là đã nhận được trợ giúp của thế lực nào đó từ đại thế giới, khoảng thời gian này luyện dược sư của Bách Thảo Đường đều đang nghiên cứu nguyên nhân dẫn đến bầy thú bạo động, phát hiện nguyên khí trong không khí hỗn tạp một loại thành phần có thể khiến hoang thú táo bạo, mà thứ này, cực kỳ giống thủ đoạn của luyện dược sư cao minh, hơn nữa tốc độ khuếch tán thông qua con đường nào đó phi thường rộng.”

“Chúng ta còn phát hiện, đầu nguồn ngay tại bên Thương Hải cảnh, từ Thương Hải cảnh hướng ra toàn bộ đại lục khuếch tán ra.”

“Sở dĩ nói là thủ đoạn của cao minh luyện dược sư đại thế giới, là bởi vì chúng ta tập hợp lực của tất cả luyện dược sư Bách Thảo Đường, cũng vô pháp hoàn toàn phân tích ra được, càng không cần nói phải triệt để hóa giải, hiện nay chỉ có thể khai phát ra một ít dược vật để tạm thời áp chế một chút.”

Củng Khiên và những luyện dược sư khác từ Dược Các xuống, nghe được lời như vậy, lông mày liền nhảy dựng lên.

Cao tầng Bách Thảo Đường nhìn thấy thần sắc của bọn họ, liền đoán: “Củng đại sư có phải biết, có thế lực luyện dược sư nào của đại thế giới đã tham dự vào rồi không?”

Củng Khiên nói: “Đáng ngờ nhất đó là Tứ Thánh Dược Cốc, nhưng Tứ Thánh Dược Cốc phong cốc đã không ít thời gian rồi, đương nhiên phong cốc chỉ là trên mặt nổi, ai biết bọn họ ở chỗ khuất có động tác gì hay không.”

“Tứ Thánh Dược Cốc?”

Luyện dược sư của Bách Thảo Đường nghe xong cũng mười phần chấn kinh, bọn họ đương nhiên cũng biết danh hào của Tứ Thánh Dược Cốc, trong lòng bọn họ, đó chính là nơi còn thần thánh hơn cả Bách Thảo Đường, tồn tại có thể trở thành Tứ Thánh, đó nhất định là tồn tại bọn họ phải ngưỡng vọng.

Tuy rằng ở đại thế giới cũng có chút tin tức truyền tới hạ diện, nhưng cảm nhận của bọn họ sao có thể rõ ràng bằng chính đệ tử Dược Các được, chính là trình độ luyện dược của Phong Minh hiện nay, bọn họ biết cũng không phải rất rõ ràng.

Ví như luyện dược sư của Bách Thảo Đường, còn không biết Phong Minh, vị luyện dược sư có khả năng nhất trở thành Thánh cấp đại sư duy nhất sau khi Vân lão phi thăng, chính là Dư Phong người này.

Dư Tiêu ánh mắt lóe lên, hắn thì có biết một ít ân oán giữa đồ đệ nhà mình và Tứ Thánh Dược Cốc đấy, lần này Củng Khiên đều đã trở về, không biết tình hình của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ra sao.

Dư Tiêu lên tiếng hỏi: “Minh nhi bọn họ đâu? Bọn họ có biết tình hình nơi đây không?”

Nếu biết, lấy sự hiểu biết của Dư Tiêu đối với tính tình đồ đệ nhà mình, không thể nào không có động tác.

Những người khác không hiểu, Minh nhi là ai?

Củng Khiên nói: “Phong huynh và Bạch đại sư, vẫn luôn ở trong Tử Vong Hải tu luyện, tin tức bên ngoài không thể nào đưa vào trong Tử Vong Hải được.”

Tử Vong Hải? Danh hào của Tử Vong Hải, Dư Tiêu và Thu Dịch bọn họ cũng đều từng nghe qua, hai tên gia hỏa này lại chạy vào nơi đó tu luyện? Hơn nữa thời gian tựa hồ còn không ngắn.

Củng Khiên nói: “Bọn họ ở trong Tử Vong Hải đã ngần trăm năm thời gian rồi, hẳn là nơi đó có điều kiện tu luyện mười phần hấp dẫn bọn họ.”

Đợi chút, luyện dược sư khác của Bách Thảo Đường đã phản ứng kịp, Minh nhi chính là Phong Minh đi, vị luyện dược đại sư danh tiếng thịnh nhất đại thế giới, là người từ U Minh đại lục phi thăng qua.

Bọn họ cũng biết Phong Minh chính là Thanh Vân Tử đại sư rồi.

Chỉ là Phong Minh và Dư Tiêu đại sư lại có quan hệ gì?

Vị luyện dược sư Bách Thảo Đường cùng Củng Khiên trở về đã biết được chân tướng, khẽ ho một tiếng tiết lộ nói: “Dư Phong đại sư kỳ thực không phải người khác, chính là Phong Minh Phong đại sư, cũng là Thanh Vân Tử đại sư của U Minh đại lục.”

Dư Tiêu cũng ngượng ngùng ho nhẹ một tiếng: “Kỳ thực hắn còn là quan môn tiểu đệ tử mà ta thu ở tiểu thế giới, chỉ là sư phụ như ta đã kéo chân đệ tử thôi.”

Đồ đệ hắn đều ở đại thế giới đại sát tứ phương, khuấy đảo phong vân rồi, hắn kẻ làm sư phụ vẫn chỉ là một gã bát phẩm luyện dược sư nho nhỏ ở trung thế giới, thật là hổ thẹn muốn chết.

Các sư huynh sư tỷ khác của Phong Minh: …

Bọn họ càng không còn mặt mũi nữa, tiểu sư đệ vươn lên quá nhanh, bọn họ đều không tiện nhắc tới mình là sư huynh sư tỷ của Phong Minh.

Mọi người ở Bách Thảo Đường kinh ngạc đến ngây dại.

Dư Tiêu lại ho nhẹ một tiếng, nói: “Kỳ thực sư phụ lão nhân gia người lúc trước thu ta làm đồ đệ, đã sớm biết thân phận của Minh nhi rồi.”

Mọi người Bách Thảo Đường: …

Phải rồi, người bị mơ mơ màng màng chẳng hay biết gì chỉ có bọn họ, đã là Tô Thái thượng trưởng lão đều biết tình hình, vậy thì không thành vấn đề nữa.

Chỉ là bọn họ lúc trước cùng U Minh đại lục kế bên, tranh chấp rốt cuộc luyện dược thuật của Thanh Vân Tử đại sư và Dư Phong đại sư ai cao hơn một bậc, tranh qua tranh lại lại có ý nghĩa gì?

Mãi đến tận hôm nay mới tiết lộ, thì ra bọn họ tranh giành, kỳ thực đều là cùng một người?

Bọn họ lúc trước tranh đến đỏ mặt tía tai, những kẻ biết tình hình này vì sao không nhắc nhở bọn họ một tiếng?