Chương 984: Tin tức truyền ra
Luyện luyện đan, làm làm sinh ý, lại chạy vào thông đạo thời gian lĩnh ngộ pháp tắc thời gian, bất tri bất giác thời gian liền ở bên người trôi đi.
Hải Long Vương bọn họ sẽ biến mất một trận, không phải tiến vào Thanh Hồng Bí Phủ thì là đi Thời Quang Sảnh bế quan tu luyện.
Đối với sự biến mất của bọn họ, Cốt Long và Cốt Nhất đều sẽ không hỏi nhiều cái gì, bởi vì bản thân bọn nó đang ở trong không gian nội bộ của Vương, Phong Minh bọn họ trên người có không gian tương tự cũng không kỳ quái.
Biến mất một trận lại xuất hiện, khí tức trên người mấy đứa nhỏ đều có tăng lên, điều này khiến Cốt Long rất an ủi.
Về phần tồn tại như Thời Quang Sảnh, cho dù Phong Minh bọn họ nói ra, Cốt Long Cốt Nhất cũng sẽ không kinh ngạc đến mức nào, bởi vì bên bọn nó nơi này tiếp xúc nhiều nhất chính là pháp tắc thời gian.
Dù ngộ lực của bọn nó kém hơn Phong Minh Bạch Kiều Mặc nhiều, nhưng thời gian dài như vậy tích lũy, cũng có thể lĩnh ngộ một hai, tùy tay bố trí ra kết giới có thể tăng tốc thời gian, đối với bọn nó mà nói là chuyện rất dễ dàng.
Có thể bố trí ra kết giới tăng tốc thời gian bao nhiêu lần, thì xem mỗi người bọn nó lĩnh ngộ được pháp tắc thời gian nhiều ít.
Đối với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc mà nói, trước mắt tu hành giới không có nơi nào có điều kiện tu luyện tốt hơn chỗ này, bởi vậy hai người mới không muốn rời đi, cứ coi như bọn họ ở bên ngoài bế quan, tu giả Tạo Hóa Cảnh bế quan mấy trăm năm, đều là chuyện rất bình thường.
Bọn họ đem hết thảy sự tình bên ngoài đều quăng ra sau đầu, chỉ nhớ một việc, đó chính là chỉ cần trước khi Vân lão độ kiếp phi thăng chạy về là được.
Vân lão phi thăng đại sự như vậy, bọn họ vẫn là muốn đích thân đi nhìn một cái, đưa tiễn một đoạn.
Hai người ở trong không gian dưới đáy Tử Vong Hải vui đến quên cả trời đất, lại không biết rằng, bên ngoài tu hành giới, đã có đủ loại lời đồn về bọn họ lưu truyền ra.
Việc này có liên quan tới Long tộc, cũng có liên quan tới hai tu giả còn sống trở về từ Tử Vong Hải.
Năm đó hai mươi tu giả kia, cũng chỉ có hai người còn sống từ trong Tử Vong Hải chạy trốn ra ngoài.
Hai người này, chính là hai người trên chiếc cốt chu gặp được Phong Minh bọn họ và nhận được nhắc nhở của hắn.
Dù hai người trốn ra khỏi Tử Vong Hải, thế nhưng cũng là thập tử nhất sinh, vật tư trên người toàn bộ hao hết, chật vật tới cực điểm.
Sau khi chạy trốn khỏi Tử Vong Hải bọn họ liền gục xuống, vẫn là tu giả lảng vảng ở phụ cận phát hiện ra bọn họ, đem bọn họ trọng thương đưa tới Minh Hải Thành.
Kỳ thực một nhóm tu giả Tạo Hóa Cảnh bước lên Minh Thuyền xông vào Tử Vong Hải, không ít thế lực đều biết được, còn có thế lực phái tu giả tiến vào Minh Hải Thành, chờ đợi kết quả xông vào của nhóm tu giả kia.
Bởi vậy hai người này vừa trở lại Minh Hải Thành, đã gây nên động tĩnh không nhỏ, tu giả tới vấn an bọn họ không ít, hai người dưỡng thương cũng dưỡng không được an bình.
Tu giả bước lên chiếc Minh Thuyền đó có hơn bốn mươi người, thế nhưng cách một năm lâu như vậy, chỉ có hai người này còn sống trở về, những người khác có còn sống hay không, có lẽ chỉ hai người này rõ ràng.
Đối mặt với sự hỏi thăm của mọi người, hai tu giả diện mạo đắng chát, lời còn chưa ra khỏi miệng, những tu giả khác liền biết tình huống vô cùng không tốt, những tu giả cùng đi kia, có thể đều không về được.
Một tu giả nói: “Chúng ta cũng là may mắn mới có thể trốn ra, ngay trước khoảnh khắc trốn ra đó, chúng ta cũng đều tưởng rằng chúng ta sống không nổi nữa, các đạo hữu khác, chúng ta cũng không biết có được may mắn như chúng ta không.”
Một tu giả khác nói: “Sở dĩ chúng ta có thể may mắn trốn ra, may mà có người chỉ điểm cho chúng ta.”
Các phương tu giả tới hỏi thăm chấn kinh: “Ai? Nhưng một năm nay, ngoại trừ hai vị đạo hữu, không còn ai khác từ Tử Vong Hải đi ra.”
Hai tu giả này liếc nhìn nhau, không ra sao? Nhưng xem bọn họ ở trong Tử Vong Hải tiêu dao tự tại như vậy, nghĩ đến là sẽ không có vấn đề.
Nhưng mà Tử Vong Hải thực sự quá đáng sợ, bọn họ gặp phải một cơn phong bạo kinh khủng, hai người bọn họ là dẫn bạo Linh Khí cuối cùng trên người, mới hiểm hiểm từ trong mắt bão tránh thoát ra ngoài.
Còn các đồng bạn khác đều bị cuốn vào trong đó, trong phút chốc liền thành một bộ khô cốt.
Bọn họ không biết, mắt bão mà bọn họ cho là, kỳ thực chính là hư ảnh của Tử Vong Nhãn, hai người có thể trốn ra, tuyệt đối là vận khí.
Hai người truyền âm thương lượng một chút, quyết định vẫn là nói ra chân tướng.
“Người chỉ điểm chúng ta không phải ai khác, mà là Phong đại sư và Bạch đại sư bọn họ, nhưng chúng ta cho rằng, bọn họ mới là người có khả năng nhất sống được tự tại trong Tử Vong Hải, bọn họ tựa hồ cũng không sợ tử khí ăn mòn.”
“Cái gì? Phong đại sư và Bạch đại sư? Phong Minh và Bạch Kiều Mặc? Bọn họ không phải đang ở không gian cổ chiến trường sao?”
“Bọn họ lại chạy tới Tử Vong Hải? Bọn họ chạy tới Tử Vong Hải làm gì?”
“Các ngươi mau nói bọn họ ở trong Tử Vong Hải là biểu hiện gì?”
Hai tu giả đem tình hình lúc đó bọn họ nhìn thấy miêu tả ra, thực sự có thể dùng hai chữ “tiêu dao” để hình dung, còn có nhàn tâm ở trong Tử Vong Hải buông cần câu cá, hơn nữa có thể tìm được hòn đảo để trên Tử Vong Hải dụ giết hải vật tử vật.
Các tu giả nghe được cũng suy đoán không ngừng, nghe những điều này hình như hai người này thực sự rất quen thuộc với Tử Vong Hải, tỷ như bọn họ biết vị trí đảo trong Tử Vong Hải.
Bọn họ săn giết tử vật trong Tử Vong Hải, nhất định là biết trên người tử vật kia có thứ gì có ích cho bọn họ.
Nhưng những điều này, các tu giả của các phương thế lực lại chưa từng nghe nói tới.
“Chẳng lẽ là Lâm Kỳ tiền bối để lại cho bọn họ manh mối trọng yếu về Tử Vong Hải?”
Kỳ thực hai tu giả này cùng đồng bạn của bọn họ, ban đầu cũng là hoài nghi như vậy, cho tới bây giờ cũng cảm thấy đây là tình huống có khả năng nhất.
Tin tức ở Minh Hải Thành rất nhanh đã truyền ra ngoài, bởi vì có liên quan tới Phong Minh Bạch Kiều Mặc, bởi vậy không bao lâu, ngay cả trên Vạn Thị Giao Lưu Bình Đài cũng xuất hiện tin tức về việc Phong Minh hai người tiến vào Tử Vong Hải.
Không ít người đối với việc này tỏ ý hoài nghi, thế nhưng rất nhanh có tu giả đứng ra nói rõ, Long tộc có người tới Minh Hải Thành rồi, hơn nữa đã gặp hai vị thương hoạn từ Tử Vong Hải trốn ra, dường như cũng từ một phương diện khác xác nhận hành tung của Phong Minh hai người.
Nhiều tu giả nổ tung, đủ điều tiếng nói.
Có người chỉ trích Phong Minh hai người lòng tự tin bùng nổ, ngay cả địa phương như Tử Vong Hải cũng dám xông vào, cũng tỏ ý không coi trọng hai người có thể còn sống từ Tử Vong Hải đi ra.
Có người tin chắc Lâm Kỳ tiền bối để lại cho Phong Minh hai người tin tức trọng yếu về Tử Vong Hải, người khác không đi được, nhưng truyền nhân của Lâm Kỳ lại đi được, bởi vì bản thân Lâm Kỳ đã từng xông vào Tử Vong Hải.
Còn có một phần bí mật về Tử Vong Hải, cũng ở trước mặt đông đảo tu giả bị vạch trần.
Cái gọi là bảo quang trên Minh Thuyền, hoàn toàn chính là chướng nhãn pháp do tử vật thi triển, dụ hoặc tu giả lên thuyền.
Trên thực tế, Minh Thuyền chính là một thuyền tử vật, chờ Minh Thuyền tiến vào Tử Vong Hải rồi, lấy tu giả làm con mồi, bắt đầu hành động săn giết.
Tu giả sau khi tiến vào Tử Vong Hải không cách nào thấy rõ, cũng không cách nào cảm giác vong hồn, thế nhưng vong hồn lại có thể tiếp cận tu giả, hấp thu sinh cơ trên người tu giả.
Đây là một nguyên nhân trọng yếu khiến sinh cơ của tu giả tiến vào Tử Vong Hải sẽ bị mất đi số lượng lớn, đây chính là Phong Minh Bạch Kiều Mặc cáo tri.
Thế nhưng điều này cũng không phải là nguy cơ lớn nhất, nguy cơ lớn nhất trong Tử Vong Hải chính là phong bạo trên biển, tu giả bị cuốn vào mắt bão tuyệt đối không có khả năng sống sót.
Trên Giao Lưu Bình Đài, đông đảo tu giả đối với việc này nghị luận sôi nổi, nhưng rất rõ ràng, tu giả nảy sinh hứng thú với Tử Vong Hải, cũng không có bởi vì những nguy hiểm trí mạng này mà từ bỏ, ngược lại càng có hứng thú hơn.
Hai tu giả từ trong Tử Vong Hải chạy trốn ra cũng không ngờ rằng, sau khi trả giá gần bốn mươi tu giả, hơn nữa tuyệt đại đa số là Tạo Hóa Cảnh, lại vẫn có tu giả bắt đầu rục rịch hành động tiến vào Tử Vong Hải.
Đương nhiên cho dù bọn họ biết, cũng chỉ cười nhạt một tiếng, dù sao hai người bọn họ, đời này không muốn đặt chân vào Tử Vong Hải một bước nữa.
Hết thảy những gì phát sinh bên trong đó, đối với bọn họ mà nói như ác mộng đồng dạng, chỉ muốn trốn tránh thật xa.
Kẻ nào không nghĩ thông suốt muốn tự tìm đường chết, cứ việc đi chịu chết.
Long tộc phái hai vị trưởng lão tới Minh Hải Thành, hướng bọn họ nghe ngóng tình hình tường tận, sau đó, hai vị trưởng lão cũng đóng cửa lại bàn bạc một phen.
“Xem ra được, bọn họ cũng không phải không có chút nắm chắc nào mà tiến vào Tử Vong Hải, bọn họ rõ ràng hiểu rõ về Tử Vong Hải hơn.”
“Từ trên người hai người kia có thể thấy được, bọn họ tin rằng Phong đại sư Bạch đại sư đều sẽ sống thật tốt trong Tử Vong Hải.”
“Điểm này ta cũng tin tưởng, Hải Long Vương còn sống, bọn họ sẽ không có việc gì, hồn bài Hải Long Vương để lại, tới bây giờ đều là hoàn hảo không tổn hao gì.”
“Vậy chúng ta vẫn là trở về chờ đi, nên có nhiều lòng tin hơn đối với bọn họ, ít nhất trước mắt tu hành giới, người có thể trở thành đối thủ của bọn họ, cũng không có mấy ai.”
Hai vị trưởng lão Long tộc này tới nhanh, đi cũng nhanh.
Tin tức truyền đến Dược Các, bất kể là Thẩm Các chủ hay Vân lão đều giật nảy mình, vạn vạn không ngờ rằng, hai tên gia hỏa này, kéo cả nhà cả cửa đi Tử Vong Hải.
Thẩm Các chủ cười khổ nói: “Phong trưởng lão bọn họ quả nhiên là bởi vì còn trẻ sao? Địa phương nào cũng dám xông vào, ngay cả Tử Vong Hải cũng dám vào.”
Vân lão sau khi giật mình liền tỉnh táo trở lại: “Bọn họ hẳn là đã có kế hoạch từ sớm.”
Thẩm Các chủ nói: “Sao có thể? Bọn họ đã sớm kế hoạch đi Tử Vong Hải rồi? Chẳng lẽ thực sự như lời đồn bên ngoài, là Lâm Kỳ tiền bối lưu lại tin tức trọng yếu?”
Vân lão nói: “Lâm Kỳ tiền bối có lưu lại hay không, điểm này chỉ có bọn họ biết, nhưng hành động của bọn họ cũng không phải xúc động lỗ mãng, mà là ở trong không gian cổ chiến trường đợi không ít thời gian, nghĩ đến chính là để chuẩn bị cho việc tiến vào Tử Vong Hải đi.”
Vân lão lại nói: “Phong đạo hữu trên người có bí mật, bí mật này rất có khả năng khiến hắn không sợ hãi tử khí, xem biểu hiện của hắn ở trong không gian cổ chiến trường, cũng xác nhận điểm này, đây mới là sức mạnh để bọn họ tiến vào Tử Vong Hải đi. Thêm vào đó nếu thực sự có tin tức trọng yếu Lâm Kỳ tiền bối lưu lại, vậy nguy hiểm bọn họ tiến vào Tử Vong Hải, sẽ nhỏ hơn tu giả khác nhiều.”
“Tử Vong Hải a, lão già này ta cũng muốn thăm dò một phen bên trong rốt cuộc có bí mật gì đây, đáng tiếc lão già ta không có cơ ngộ như vậy.”
Thẩm Các chủ đều không biết nên nói cái gì cho phải, chỉ có thể nói sư phụ lão nhân gia trên người lại cũng có nhiệt huyết như vậy.
Cũng may sư phụ không có đem ra thực tiễn hành động, bằng không hắn nên sầu thành cái dạng gì đây.
Vân lão lại cười an ủi đồ đệ: “Gấp cái gì, đợi vi sư ta độ kiếp phi thăng lúc đó, bọn họ khẳng định sẽ trở về, bọn họ là những người giữ lời hứa.”
Cho nên bất kể bên ngoài sẽ có thuyết pháp như thế nào, Vân lão đều có kiên trì của chính mình.
Nhiều tu giả đối với việc này tỏ ý hả hê vui sướng khi người gặp họa, Tứ Đại Thế Lực càng là như thế, ngay cả Nhậm Điện Chủ cũng không ngoại lệ.
Nhưng Nhậm Điện Chủ một mặt hả hê vui sướng khi người gặp họa, nguyền rủa hai người không cách nào sống sót rời khỏi Tử Vong Hải, đồng thời lại cảm thấy Lâm Kỳ thực sự để lại cho bọn họ cái gì, mới khiến bọn họ liều lĩnh tiến vào Tử Vong Hải, cũng càng ngày càng hận Lâm Kỳ thiên vị, đối với Tiêu Dao Viện và Hư Không Điện, lại không lộ ra nửa điểm tin tức về Tử Vong Hải.
Thư lão: ……
Các ngươi đi vào đó là muốn đi chịu chết sao?
—